Sau cuộc họp căng thẳng chiều hôm trước, Hạ Băng đã dốc toàn lực để thực hiện kế hoạch phản công nhắm vào Đặng Thịnh. Nhờ những dữ liệu Lục Khiêm cung cấp về Victor, cô đã tìm ra được lỗ hổng pháp lý trong một thương vụ cũ của Đặng Thịnh, đồng thời tung ra thông cáo báo chí khéo léo, đẩy uy tín của đối thủ này xuống mức thấp nhất.
Sáng thứ Hai, mọi sàn chứng khoán đều chấn động. Cổ phiếu của Đặng Thịnh lao dốc không phanh. Các nhà đầu tư thi nhau rút vốn. Hạ Băng đã thắng, một chiến thắng nhanh gọn, dứt khoát và cực kỳ đẹp mắt.
Tại văn phòng Hạ Thị, tiếng vỗ tay vang dội. Hạ Băng đứng giữa phòng họp, kiêu hãnh và rạng ngời. Cô vừa bảo vệ được dự án Kim Cương, vừa giữ vững danh tiếng cho Hạ Thị.
Trở về căn biệt thự trên đồi vào buổi tối, Hạ Băng cảm thấy kiệt sức nhưng lòng đầy thỏa mãn. Cô mở cửa phòng, thấy Lục Khiêm đang ngồi trong phòng khách, tay cầm ly rượu mạnh màu hổ phách.
"Chào mừng nữ tướng Hạ Băng trở về từ chiến thắng." Lục Khiêm cất giọng, không nhìn cô nhưng đủ để cảm nhận sự chú ý của anh.
"Chẳng phải tôi đã nói rồi sao?" Hạ Băng đặt chiếc túi xách lên bàn, thả mình xuống chiếc sofa đối diện. "Anh không thể đánh giá thấp tôi, Lục tổng."
Lục Khiêm nhấp một ngụm rượu. "Tôi chưa bao giờ đánh giá thấp em. Tôi đã nói, em là đối thủ khiến tôi ngưỡng mộ. Nhưng em cũng đã lộ ra điểm yếu chí mạng của mình, Hạ Băng."
Hạ Băng nhíu mày: "Điểm yếu gì?"
"Em quá kiên cường. Em chiến đấu một mình." Anh đứng dậy, đặt ly rượu xuống và tiến lại gần. "Đừng nghĩ rằng chỉ cần hạ được Đặng Thịnh là xong. Kẻ thù của Hạ Thị nhiều hơn em tưởng, và em vừa chứng minh cho chúng thấy, em chiến thắng khi không có tôi bên cạnh."
Nghe những lời này, sự hưng phấn của Hạ Băng đột ngột tan biến. Cô biết anh đang nói đúng. Cô đã quá đơn độc, và sự kiên cường đó đã khiến cô phải trả giá bằng sức lực và cả sự an toàn của mình.
Lục Khiêm đứng bên cạnh, nhìn thấy sự mệt mỏi thực sự trên gương mặt cô. Anh vươn tay, định chạm vào vai cô, nhưng rồi lại khựng lại.
"Đi tắm đi. Trông em như vừa trở về từ chiến trường vậy." Anh nói, cố gắng giữ lại vẻ ngoài lạnh lùng.
Hạ Băng đứng dậy, lảo đảo bước về phía phòng tắm. Cô cảm thấy cơn chóng mặt ập đến, là di chứng của loại thuốc hôm trước và sự thiếu ngủ kéo dài. Cô cố giữ thăng bằng, nhưng chân vẫn khuỵu xuống.
Rầm!
Cô ngã vật xuống sàn gỗ ngay ngưỡng cửa phòng tắm. Mặc dù đau, nhưng sự kiêu hãnh cấm cô rên rỉ.
Ngay lập tức, Lục Khiêm đã ở bên cạnh cô. Anh không hỏi han, không chế giễu, chỉ lặng lẽ cúi xuống, bế cô lên. Cơ thể anh nóng hổi, vững chãi. Hạ Băng không còn sức để phản kháng, cô chỉ còn biết tựa vào lồng ngực anh, hít lấy hơi thở mạnh mẽ của anh.
Lục Khiêm đặt cô nhẹ nhàng vào bồn tắm đã được xả nước ấm từ lúc nào. Anh quỳ bên cạnh, không rời mắt khỏi cô.
"Em còn sức tự lo được không?" Giọng anh trầm thấp, đầy sự lo lắng hiếm có.
Hạ Băng nhắm mắt, sự căng thẳng suốt cả tuần tan chảy trong làn nước ấm. Sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi từ đêm hôm trước đột ngột ập về, làm sụp đổ lớp vỏ kiêu ngạo cô đã dày công xây dựng.
"Lục Khiêm..." Cô thều thào gọi tên anh. "Tôi... tôi mệt mỏi quá."
Cô không khóc, nhưng cái cau mày mệt mỏi và giọng nói yếu ớt đó đã đánh gục hoàn toàn vẻ mạnh mẽ thường ngày. Đó là lần đầu tiên Lục Khiêm thấy Hạ Băng buông bỏ mọi phòng vệ trước mặt mình.
Anh không nói gì, chỉ cởi chiếc áo sơ mi đã ướt một phần vì nước, rồi đưa tay vào bồn tắm, nhẹ nhàng gội đầu cho cô. Ngón tay anh điêu luyện xoa bóp da đầu cô, cảm giác thư giãn lan tỏa khắp cơ thể.
"Đừng nghĩ gì cả." Lục Khiêm khẽ thì thầm. "Đã có tôi ở đây. Sống chung với tôi, em không được phép sụp đổ. Tôi không chấp nhận một đối thủ yếu ớt."
Hành động đó của anh không còn là sự chiếm hữu hay trêu chọc, mà là sự chăm sóc thuần túy. Hạ Băng nhắm mắt lại, cảm nhận sự an toàn lan tỏa. Trong khoảnh khắc đó, cô quên mất anh là đối thủ. Cô chỉ nhớ, anh là người đã cứu cô, và là người duy nhất nhìn thấy sự yếu đuối này của cô.