MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Thù Chung GiườngChương 9

Kẻ Thù Chung Giường

Chương 9

899 từ · ~5 phút đọc

Cơn dư chấn của loại thuốc cộng với việc làm việc quá độ và cú ngã tối qua đã chính thức quật ngã Hạ Băng. Nửa đêm, cô bắt đầu mê sảng, hơi thở nóng hổi phát ra từ đôi môi khô khốc. Cơn sốt ập đến như một trận lụt, nhấn chìm cô vào những giấc mơ đứt quãng về những con số, những bản hợp đồng và cả ánh mắt lạnh lùng của Lục Khiêm.

Lục Khiêm nằm ở phía bên kia giường, vốn là người có giấc ngủ rất nhẹ. Khi nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt và cảm nhận được nhiệt độ bất thường tỏa ra từ người nằm cạnh, anh lập tức tỉnh giấc.

Anh đưa tay chạm vào trán cô. "Nóng như lửa vậy."

Lục Khiêm khẽ rủa thầm một tiếng. Anh bật đèn ngủ, ánh sáng vàng mờ ảo hiện ra khuôn mặt Hạ Băng lúc này đã đỏ bừng, mái tóc rối bết vào thái dương. Nữ tổng tài sắc sảo, người từng đứng trên bục đấu thầu tuyên chiến với anh, giờ đây trông nhỏ bé và mong manh đến lạ thường.

Anh không gọi bác sĩ gia đình ngay vì không muốn tin tức Hạ Băng đổ bệnh lọt đến tai giới báo chí hay hai ông nội. Lục Khiêm tự mình đi lấy một thau nước ấm và túi chườm đá.

"Lục... Khiêm... đừng đi..." Hạ Băng thều thào trong cơn mê, bàn tay cô vô thức quờ quạng rồi nắm lấy vạt áo sơ mi của anh.

Bước chân Lục Khiêm khựng lại. Một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng anh. Anh ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng gỡ tay cô ra nhưng cô lại càng nắm chặt hơn, như thể anh là chiếc phao duy nhất giữa dòng nước xoáy.

"Tôi ở đây. Không đi đâu cả." Giọng anh trầm xuống, dịu đi một cách kỳ lạ.

Suốt ba tiếng đồng hồ sau đó, Lục Khiêm kiên nhẫn thay khăn chườm cho cô. Anh dùng khăn ấm lau nhẹ lên đôi vai và cánh tay cô để giúp hạ nhiệt. Mỗi lần cô cựa quậy vì khó chịu, anh lại thấp giọng trấn an. Có đôi lúc, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô khi đang ngủ, tự hỏi tại sao mình lại có thể kiên nhẫn với một người phụ nữ đến thế. Đối với đối thủ, anh vốn dĩ chỉ có sự tàn nhẫn, nhưng đối với Hạ Băng, dường như mọi nguyên tắc của anh đều trở nên vô hiệu.

Gần sáng, cơn sốt bắt đầu lui. Hạ Băng dần tỉnh táo lại, đôi mắt nặng trĩu khẽ mở ra. Cô thấy Lục Khiêm đang ngồi tựa lưng vào thành giường ngay bên cạnh, mắt nhắm hờ, trên tay vẫn còn cầm chiếc khăn ẩm. Ánh đèn ngủ đổ bóng lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm mờ đi vẻ gai góc thường ngày, chỉ còn lại sự mệt mỏi đầy nam tính.

Cô định cử động, nhưng nhận ra tay mình vẫn đang siết chặt lấy tay anh. Hạ Băng sững sờ. Cô nhìn xuống đôi bàn tay đan vào nhau, rồi nhìn lên khuôn mặt người đàn ông vốn là "kẻ thù" của mình. Một luồng cảm xúc ấm áp và chua xót len lỏi vào tim cô.

Lục Khiêm khẽ động đậy rồi mở mắt. Thấy cô đã tỉnh, anh nhanh chóng lấy lại vẻ mặt lãnh đạm, nhưng quầng thâm dưới mắt không giấu được việc anh đã thức trắng.

"Tỉnh rồi thì buông tay ra. Em nắm chặt đến mức tay tôi sắp tụ máu rồi." Anh cất giọng khàn khàn, cố tình tỏ ra khó chịu.

Hạ Băng vội vàng buông tay, mặt càng đỏ hơn (lần này không phải vì sốt). "Tôi... tôi xin lỗi. Anh đã thức cả đêm sao?"

Lục Khiêm đứng dậy, vươn vai một cách mệt mỏi. "Nếu tôi không thức, chắc sáng nay tôi phải chuẩn bị đi dự đám tang của đối thủ lớn nhất đời mình rồi. Hạ tổng, mạng của em đắt giá lắm, đừng có hành hạ nó như vậy."

Anh bước đến bàn, rót một ly nước ấm và đưa cho cô một viên thuốc hạ sốt. "Uống đi. Sau đó ngủ tiếp. Sáng nay tôi đã bảo thư ký của em hủy bỏ mọi lịch trình. Coi như đây là kỳ nghỉ phép bắt buộc mà tôi dành cho em."

Hạ Băng cầm ly nước, nhìn theo bóng lưng anh bước về phía phòng tắm. Cô chợt nhận ra, đằng sau lớp vỏ bọc độc tài và kiêu ngạo kia, Lục Khiêm có một sự dịu dàng mà anh luôn cố gắng che giấu.

"Lục Khiêm!" Cô gọi với theo.

Anh dừng lại, không quay đầu. "Gì nữa?"

"Cảm ơn anh." Giọng cô nhẹ nhàng, chân thành hơn bao giờ hết.

Lục Khiêm khựng lại một nhịp, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ mà cô không thấy được. "Để dành lời cảm ơn đó vào bản hợp đồng tiếp theo đi. Tôi không làm việc không công đâu."

Cánh cửa phòng tắm khép lại. Hạ Băng nằm xuống, ôm lấy chiếc gối vẫn còn vương mùi hương của anh. Lần đầu tiên trong căn biệt thự lạnh lẽo này, cô cảm thấy một sự ấm áp bất ngờ, một sự ấm áp khiến cô bắt đầu lo sợ cho trái tim vốn luôn kiêu hãnh của mình.