MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Thù Chung GiườngChương 10: H

Kẻ Thù Chung Giường

Chương 10: H

1,573 từ · ~8 phút đọc

Hạ Băng mất thêm hai ngày nữa để hoàn toàn bình phục. Trong hai ngày đó, Lục Khiêm kỳ lạ thay không hề đến công ty. Anh giải quyết mọi việc qua điện thoại và họp video ngay tại thư phòng đối diện phòng ngủ. Mỗi khi cô thức dậy, trên bàn luôn có sẵn bát cháo ấm hoặc một ly nước trái cây ép. Sự chăm sóc thầm lặng đó như những giọt nước nhỏ, từ từ thấm thấu vào tảng băng trong lòng cô.

Chiều hôm ấy, một cơn bão bất ngờ đổ bộ vào thành phố. Bầu trời đen kịt, sấm sét rạch ngang không gian, và những hạt mưa lớn quất mạnh vào cửa kính của căn biệt thự trên đỉnh đồi. Ánh điện trong nhà đột ngột chớp nháy rồi tắt lịm. Hệ thống điện dự phòng chưa kịp khởi động, khiến toàn bộ không gian rơi vào bóng tối mịt mù.

Hạ Băng đang ở trong phòng tắm thì sự cố xảy ra. Ký ức về vụ bị gài bẫy và sự yếu ớt trong cơn sốt khiến tâm lý cô chưa thực sự ổn định. Trong bóng tối đặc quánh, cô loạng choạng bước ra, hơi thở bắt đầu dồn dập vì một nỗi sợ vô hình.

"Lục Khiêm..." Cô gọi khẽ, giọng run rẩy.

ĐOÀNG!

Tiếng sấm nổ vang trời ngay sát bên cửa sổ. Hạ Băng giật mình, chân vấp phải thảm và ngã nhào về phía trước. Nhưng thay vì sàn nhà lạnh lẽo, cô lại ngã vào một vòng tay vững chãi và ấm nóng. Lục Khiêm đã có mặt ở đó, mùi gỗ đàn hương trầm mặc bao phủ lấy cô ngay lập tức.

"Tôi đây." Giọng anh trầm thấp giữa tiếng mưa gào thét ngoài kia. "Đã bảo là đứng yên đó, sao lại chạy lung tung?"

Lục Khiêm không buông cô ra. Trong bóng tối, xúc giác trở nên nhạy bén đến mức cực đoan. Hạ Băng có thể cảm nhận được cơ ngực săn chắc của anh qua lớp áo thun mỏng, và hơi thở của anh phả nhẹ lên đỉnh đầu mình. Tim cô đập nhanh đến mức dường như anh cũng có thể nghe thấy.

Anh cúi xuống, bế bổng cô lên và đặt ngồi lên chiếc bàn trang điểm gần đó. Ánh chớp ngoài cửa sổ lóe lên, soi rõ gương mặt góc cạnh và đôi mắt đang rực cháy một cảm xúc khó gọi tên của Lục Khiêm.

"Hạ Băng, em có biết là em đang thách thức sự kiên nhẫn của tôi không?" Lục Khiêm thầm thì, đôi bàn tay anh đặt lên eo cô, khẽ siết lại. "Càng đẩy em ra xa, em lại càng lọt vào tầm mắt tôi. Càng muốn coi em là đối thủ, tôi lại càng muốn... chiếm hữu em."

Hạ Băng cảm thấy đầu óc mình lại một lần nữa choáng váng, nhưng lần này không phải vì thuốc, mà vì sự chân thành đầy nguy hiểm trong mắt người đàn ông này. Cô không né tránh, đôi tay nhỏ nhắn vô thức bấu chặt vào vai anh.

"Lục Khiêm... chúng ta là kẻ thù." Cô nói, nhưng giọng điệu lại chẳng hề có chút sức mạnh nào.

"Kẻ thù thì sao?" Lục Khiêm cúi xuống, môi anh chỉ cách môi cô một khoảng cách mong manh. "Chẳng phải chiến thắng ngọt ngào nhất là khi kẻ thù của mình tự nguyện đầu hàng sao?"

Không để cô kịp trả lời, Lục Khiêm đã thu hẹp khoảng cách cuối cùng. Anh hôn cô—một nụ hôn không hề giống như sự trêu chọc ở buổi tiệc. Nó nồng cháy, mãnh liệt và đầy khao khát như muốn nuốt chửng mọi sự đối đầu suốt bao năm qua. Hạ Băng sững sờ trong giây chốc, nhưng rồi sự ấm áp mà anh dành cho cô suốt những ngày bệnh tật đã chiến thắng lý trí. Cô khẽ nhắm mắt, vòng tay qua cổ anh và đáp lại nụ hôn ấy.

Cơn bão ngoài cửa sổ vẫn đang gào thét, nhưng bên trong phòng, một ngọn lửa khác đang rực cháy. Lục Khiêm bế cô về phía giường lớn, mọi ranh giới về hợp đồng, về thương trường, và về thù hận dường như đã bị cơn bão đêm nay cuốn trôi sạch sẽ.

Trong ánh sáng mờ ảo của những tia chớp thỉnh thoảng lóe lên, họ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong mắt đối phương—không phải là hai vị tổng tài cao ngạo, mà là hai linh hồn cô độc cuối cùng đã tìm thấy bến đỗ. Đêm nay, bản hợp đồng hôn nhân lạnh lẽo chính thức được thay thế bằng những nhịp đập chân thật của trái tim. Ranh giới đã bị phá vỡ, và từ đây, cuộc chơi của họ đã chuyển sang một chương hoàn toàn mới: Chương của tình yêu và sự chiếm hữu độc quyền.

Lục Khiêm bế bổng Hạ Băng, những bước chân vững chãi đưa cô đến bên giường lớn. Cơ thể cô mềm mại tựa vào anh, khiến từng thớ thịt anh căng lên. Không còn lời nói nào được thốt ra, chỉ có tiếng mưa quất vào cửa kính và tiếng sấm rền vang như bản nhạc nền hoang dại cho khoảnh khắc này. Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống tấm ga trải giường bằng lụa lạnh lẽo, nhưng ngay lập tức, hơi ấm từ anh đã bao phủ lấy cô.

Anh cúi người xuống, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt lấy ánh nhìn của cô. Sự giận dữ ban đầu đã biến thành một ngọn lửa cuồng nhiệt, đốt cháy mọi kìm nén. Lục Khiêm không vội vàng, bàn tay anh di chuyển chậm rãi dọc theo đường cong eo thon của cô, từ từ vuốt ve lên bả vai trần. Anh tháo đi chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên của mình, rồi thứ hai, để lộ cơ ngực rắn chắc, gân guốc.

Hạ Băng ngỡ ngàng nhìn anh. Trong bóng tối, vẻ đẹp nam tính đầy nguy hiểm của Lục Khiêm như được phóng đại. Mùi hương gỗ đàn hương từ cơ thể anh quyện chặt lấy hơi thở cô, khiến lý trí cô dần tan chảy. Cô không đẩy anh ra, mà ngược lại, vòng tay cô tự động tìm đến, bám chặt lấy vai anh khi Lục Khiêm cúi xuống, hôn lấy cổ cô.

Nụ hôn không còn nhẹ nhàng. Nó mang theo sự chiếm hữu, sự giận dữ của một người đàn ông bị phản bội, nhưng cũng đầy khao khát được tha thứ. Lục Khiêm dùng răng khẽ cắn nhẹ vành tai cô, thì thầm: "Em muốn làm đối thủ của tôi sao, Hạ Băng? Được thôi... Vậy thì hãy cảm nhận cách tôi 'chinh phục' kẻ thù của mình."

Bàn tay anh di chuyển nhanh hơn, tháo bỏ từng mảnh vải mỏng manh trên người cô. Khi làn da trần trụi của Hạ Băng chạm vào cơ thể nóng bỏng của Lục Khiêm, một tiếng rên rỉ khẽ thoát ra từ cổ họng cô. Sự lạnh lẽo của cơn mưa và bóng tối bỗng chốc biến mất, thay vào đó là hơi ấm bao trùm, đốt cháy mọi giác quan.

Lục Khiêm ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt ướt đẫm của Hạ Băng. Trong ánh chớp lóe lên, anh thấy sự sợ hãi, nhưng cũng có một ngọn lửa đáp trả đang âm ỉ cháy. Anh biết, cô không phải là người phụ nữ dễ dàng đầu hàng.

"Hãy nhớ lấy đêm nay, Hạ Băng," anh nói, giọng anh trầm khàn và đầy uy lực. "Đây là cái giá của sự phản bội, và cũng là cái giá khi em dám thách thức tôi."

Anh nhập vào cô, mạnh mẽ và dứt khoát. Hạ Băng cong người, tiếng nức nở bật ra giữa những nhịp thở dồn dập. Ban đầu là sự đau đớn, nhưng rồi, dòng điện chạy dọc khắp cơ thể cô, biến nỗi đau thành sự thăng hoa không thể cưỡng lại. Cô bấu chặt lấy lưng anh, cảm nhận từng khối cơ bắp rắn chắc đang hoạt động, cảm nhận sự chiếm hữu trọn vẹn của người đàn ông này.

Trong suốt đêm mưa bão, Lục Khiêm không ngừng gọi tên cô, hòa quyện cơ thể và linh hồn vào nhau. Mỗi nụ hôn, mỗi cái chạm, đều là một lời khẳng định quyền lực và khao khát không thể kiểm soát. Hạ Băng, từ một đối thủ ngang tài, đã hoàn toàn bị anh nuốt chửng, không chỉ bằng quyền lực mà bằng cả sự nồng cháy của tình dục.

Đến khi cơn mưa ngoài cửa sổ dần ngớt, và tia chớp cuối cùng lóe lên rồi tắt hẳn, cả hai nằm lại trên giường, thở dốc. Ánh sáng mờ ảo từ đèn ngủ tự động bật lên, soi rõ cảnh tượng tan hoang nhưng đầy vẻ thỏa mãn. Lục Khiêm ôm chặt Hạ Băng vào lòng, bàn tay anh vẫn vuốt ve mái tóc rối bời của cô.

Hạ Băng tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim anh đập mạnh mẽ, đều đặn. Cô đã thua trong cuộc chiến đêm nay, nhưng cô không cảm thấy hối hận. Bởi vì, trong cơn bão của sự chiếm hữu đó, cô đã cảm nhận được một thứ gì đó vượt xa hận thù, một thứ gì đó đã bắt đầu gieo mầm trong trái tim cô từ chính người đàn ông mà cô căm ghét nhất.