Bình minh đến sau cơn bão luôn mang theo một bầu trời xanh ngắt và không khí trong lành, nhưng trong căn phòng ngủ của Lục Khiêm và Hạ Băng, không khí lại đặc quánh sự ngượng nghịu và những cảm xúc hỗn loạn.
Hạ Băng thức dậy trước, cảm nhận được hơi ấm của cánh tay rắn chắc đang siết nhẹ eo mình. Cô quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt Lục Khiêm đang say ngủ. Sự lạnh lùng thường ngày đã được thay thế bằng vẻ thư thái hiếm có. Cô khẽ cựa quậy, cố gắng thoát ra khỏi vòng tay anh.
Động tác nhỏ ấy khiến Lục Khiêm tỉnh giấc. Anh mở mắt, ánh nhìn đầu tiên của anh không còn là sự đối đầu mà là một sự dịu dàng chưa từng có. Anh kéo cô lại gần hơn, vùi mặt vào mái tóc mềm mại của cô.
"Sáng an lành, Hạ tổng." Giọng anh khàn khàn, mang theo hơi ấm của đêm qua.
Mặt Hạ Băng đỏ bừng. "Lục Khiêm, buông ra. Sắp đến giờ làm việc rồi."
"Vội vàng gì chứ?" Anh cười khẽ, nụ cười hiếm hoi và quyến rũ đến chết người. "Em vừa mới ký một 'hợp đồng bổ sung' với tôi đêm qua, giờ lại muốn chối bỏ trách nhiệm sao?"
Hạ Băng dùng hết sức lực đẩy anh ra, ngồi dậy và kéo chăn quấn quanh mình. "Đó là một sự cố ngoài ý muốn, do cơn bão và cảm xúc nhất thời! Nó không thay đổi sự thật rằng chúng ta vẫn là đối thủ."
Lục Khiêm cũng ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường. Anh nhìn cô, ánh mắt mang sự chiếm hữu và thấu hiểu. "Hạ Băng, em lừa được ai chứ không lừa được tôi. Cơn bão chỉ là cái cớ. Những gì xảy ra đêm qua là điều em muốn, và cũng là điều tôi muốn."
Anh vươn tay, chạm nhẹ vào má cô. "Đừng sợ. Tôi không đòi hỏi em phải thừa nhận bất cứ điều gì. Nhưng giờ đây, ngoài hợp đồng hôn nhân thương mại, chúng ta có một 'bí mật tối mật' phải giữ kín."
Hạ Băng nhìn vào mắt anh. Cô biết, anh nói đúng. Sự thật là cô đã hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự trước anh.
"Quy tắc thứ tư." Hạ Băng lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có. "Bí mật này chỉ được giữ trong căn nhà này. Khi bước ra khỏi cửa, chúng ta vẫn là hai đối thủ không đội trời chung, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được lợi ích của mình."
"Thỏa thuận." Lục Khiêm nhếch mép, đứng dậy. Sự uy quyền và khí chất tổng tài lập tức trở lại. "Nhưng em nên nhớ, chiến đấu với nhau trên thương trường sẽ càng khiến mối quan hệ 'hợp tác' của chúng ta thêm thú vị vào buổi tối."
Anh bước vào phòng tắm. Hạ Băng ngồi lại trên giường, nhìn thấy dấu vết của đêm qua trên ga trải giường trắng muốt. Cô biết, cuộc đấu trí giữa họ sẽ không bao giờ kết thúc, nhưng giờ đây, mỗi chiến thắng và thất bại đều sẽ mang theo một dư vị ngọt ngào và phức tạp.
Một giờ sau, tại sảnh lớn của tòa nhà Lục Thị, Lục Khiêm và Hạ Băng xuất hiện cùng nhau, khoác tay nhau một cách trang trọng. Các phóng viên vây kín, liên tục đặt câu hỏi về dự án Kim Cương và đám cưới sắp tới.
"Lục tổng, anh có hỗ trợ Hạ Thị về nguồn vật liệu xây dựng không?"
Lục Khiêm mỉm cười, nụ cười đầy ẩn ý mà chỉ có Hạ Băng hiểu. "Tình cảm giữa tôi và Hạ tổng là chuyện riêng. Còn kinh doanh là sân chơi công bằng. Tôi vẫn sẽ là đối thủ lớn nhất của Hạ Thị, nhưng chúng tôi đang cùng nhau hướng tới mục tiêu chung là sự phát triển ổn định của hai tập đoàn."
Hạ Băng tiếp lời, cô nắm chặt tay anh hơn: "Đúng vậy. Chúng tôi là một cặp đôi Cường Cường. Hợp tác sẽ có, nhưng cạnh tranh sẽ không bao giờ dừng lại. Ngay cả trong phòng ngủ, chúng tôi cũng phải đấu tranh để xem ai là người nằm ở vị trí thoải mái hơn."
Cả hai buông ra những lời đao to búa lớn nhưng đều khéo léo biến sự thù địch thành bằng chứng cho tình yêu mãnh liệt của giới thượng lưu. Khi họ bước vào thang máy riêng, Hạ Băng lập tức buông tay anh ra, xoa xoa chỗ tay bị anh siết chặt.
"Anh buông những lời vô nghĩa gì thế? 'Cùng nhau hướng tới mục tiêu chung'?" Cô nhíu mày.
Lục Khiêm dựa lưng vào thành thang máy, ánh mắt anh nhìn xuống cô đầy vẻ thích thú. "Vậy em muốn tôi nói gì? Tôi đã giúp em che đậy bí mật của chúng ta và giữ thể diện cho em trước truyền thông. Em nên cảm ơn tôi."
"Cảm ơn anh vì đã tạo ra rắc rối cho tôi sao?"
"Không. Cảm ơn vì đã khiến đêm qua trở nên đáng nhớ." Anh bước một bước tới gần, hơi thở phả vào tóc cô. "Nhưng nhớ lấy quy tắc của chúng ta: Dù có xảy ra chuyện gì, trên thương trường, em vẫn là đối thủ. Hãy chuẩn bị đi, tôi sắp tung ra một đòn giáng mạnh vào lĩnh vực công nghệ mà Hạ Thị đang đầu tư. Đừng để tôi thất vọng."
Thang máy mở ra. Lục Khiêm bước ra trước, để lại Hạ Băng đứng một mình trong không gian chật hẹp. Cô nhếch môi cười. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và cô biết mình sẽ phải vừa chiến đấu với đối thủ, vừa chiến đấu với chính trái tim mình.