Hạ Băng vốn là người rạch ròi. Dù đêm qua họ đã có những giây phút nồng cháy, nhưng sáng nay cô vẫn có mặt tại văn phòng từ sớm để xử lý đống tài liệu tồn đọng. Tuy nhiên, một sự cố nhỏ xảy ra: Cô để quên tập hồ sơ quan trọng về dự án công nghệ mới tại thư phòng của Lục Khiêm trong lúc vội vã rời đi.
Buổi chiều, lợi dụng lúc Lục Khiêm có cuộc họp hội đồng quản trị kéo dài, Hạ Băng quay lại biệt thự. Cô bước vào thư phòng – nơi được coi là "vùng cấm" của anh. Căn phòng ngập tràn mùi hương đàn hương và thuốc lá nhẹ, lạnh lẽo và ngăn nắp đến cực đoan.
Trong lúc tìm kiếm tập hồ sơ trên kệ sách gỗ mun, tay cô vô tình chạm vào một ngăn kéo bí mật phía dưới góc bàn. Ngăn kéo không khóa, bên trong chỉ đặt duy nhất một chiếc hộp gỗ cũ kỹ bằng gỗ trắc, lạc quẻ hoàn toàn với sự hiện đại của căn phòng.
Sự tò mò của một đối thủ đã chiến thắng lý trí của một người vợ. Hạ Băng mở hộp.
Bên trong không phải là bí mật kinh doanh, mà là một xấp ảnh cũ đã ố vàng và một chiếc đồng hồ quả quýt bị vỡ mặt kính. Trong ảnh, một cậu bé tầm mười tuổi đang đứng giữa một cặp vợ chồng trung lưu, nụ cười của cậu bé ấy rạng rỡ và ấm áp—một hình ảnh đối lập hoàn toàn với Lục Khiêm lạnh lùng của hiện tại.
Kèm theo đó là một mảnh báo cũ bị cắt xén, tiêu đề khiến tim Hạ Băng thắt lại: "Vụ tai nạn thảm khốc tại công trình phía Nam: Nghi vấn về vật liệu kém chất lượng của đối tác."
Cái tên tập đoàn cung cấp vật liệu xây dựng bị nhắc tới trong bài báo chính là tập đoàn đối thủ cũ đã bị Lục Thị thôn tính cách đây nhiều năm. Hạ Băng bàng hoàng nhận ra, vụ tai nạn đó đã cướp đi cha mẹ của Lục Khiêm, và lý do anh luôn ám ảnh với việc kiểm soát nguồn cung vật liệu, cũng như sự tàn nhẫn trên thương trường, đều bắt nguồn từ nỗi đau này. Anh không chỉ xây dựng một đế chế, anh đang xây dựng một pháo đài để không ai có thể làm hại mình thêm lần nào nữa.
"Em đang tìm bí mật kinh doanh để lật đổ tôi sao?"
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên từ phía cửa. Hạ Băng giật mình, chiếc hộp gỗ suýt rơi khỏi tay. Lục Khiêm đứng đó, gương mặt anh phủ một tầng sương giá, đôi mắt hằn lên những tia máu vì giận dữ.
"Lục Khiêm... tôi không cố ý. Tôi chỉ tìm hồ sơ..."
Lục Khiêm sải bước tới, giật lấy chiếc hộp và đóng mạnh ngăn kéo. Anh dồn cô vào góc bàn, hơi thở dồn dập, sự bình tĩnh thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tổn thương bị phơi bày.
"Nhìn thấy rồi chứ? Thấy sự thảm hại của kẻ đứng đầu Lục Thị rồi chứ?" Anh cười nhạt, một nụ cười đầy đau đớn. "Đúng vậy, tôi là kẻ mồ côi đi lên từ đống tro tàn. Đó là lý do tôi không tin bất cứ ai, kể cả em."
Hạ Băng nhìn vào đôi mắt đang rực cháy sự tự vệ của anh. Lần đầu tiên, cô không thấy một tổng tài cao ngạo, cô thấy một cậu bé mười tuổi đang cố gắng che đậy vết thương chưa bao giờ lành. Không kìm lòng được, cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gò má anh.
"Tôi không thấy sự thảm hại. Lục Khiêm, tôi thấy một người đàn ông đã phải gánh vác quá nhiều."
Cái chạm tay của cô như một dòng nước mát rót vào ngọn lửa giận dữ. Lục Khiêm khựng lại, sự cứng nhắc trong cơ thể anh dần giãn ra. Anh không đẩy cô ra, mà lại gục đầu vào vai cô, hít một hơi thật sâu như thể đang tìm kiếm một điểm tựa.
Trong không gian im lặng của thư phòng, ranh giới giữa hai đối thủ một lần nữa mờ đi. Hạ Băng không nói gì, cô chỉ lặng lẽ ôm lấy anh. Cô hiểu rằng, đằng sau sự tàn nhẫn của anh trên thương trường là một trái tim khao khát được bảo vệ. Và chính lúc này, cô nhận ra mình không còn muốn đối đầu với anh nữa, mà muốn là người đứng bên cạnh cùng anh đối đầu với cả thế giới.
"Đừng để ai thấy em yếu đuối như thế này," cô thì thầm, bàn tay vuốt nhẹ sau gáy anh. "Kể cả tôi... ngoại trừ đêm nay."
Lục Khiêm siết chặt vòng tay quanh eo cô, một nụ hôn nồng cháy nhưng mang theo dư vị đắng chát của quá khứ trút xuống. Đêm đó, trong thư phòng lạnh lẽo, họ không bàn về hợp đồng, cũng không bàn về lợi nhuận, họ chỉ sưởi ấm cho nhau bằng những nỗi đau được thấu hiểu.