Sự yếu đuối của đêm qua trong thư phòng dường như đã được cất ngăn nắp vào chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Sáng hôm sau, Lục Khiêm vẫn là vị tổng tài lãnh đạm, còn Hạ Băng vẫn là nữ chủ tịch sắc sảo. Tuy nhiên, một bản báo cáo khẩn cấp được gửi đến bàn làm việc của cả hai vào cùng một thời điểm đã phá vỡ sự yên bình giả tạo ấy.
Một tập đoàn đa quốc gia có trụ sở tại Singapore – tập đoàn AX – đã âm thầm thu gom 15% cổ phiếu tự do của cả Lục Thị và Hạ Thị trong vòng một tuần qua. Không chỉ dừng lại ở đó, AX còn tung ra một chiến dịch truyền thông bẩn, cáo buộc dự án Bán Đảo Kim Cương vi phạm các quy định về bảo tồn môi trường sinh thái, khiến cơ quan chức năng buộc phải ra lệnh tạm đình chỉ thi công để thanh tra.
Đây không còn là trò đùa của những kẻ tiểu nhân như Đặng Thịnh, mà là một cuộc thâu tóm thù địch (Hostile Takeover) có tổ chức.
"Chúng ta bị nhắm vào cùng một lúc." Hạ Băng bước vào phòng làm việc của Lục Khiêm mà không cần thư ký thông báo. Gương mặt cô đanh lại, tay cầm xấp tài liệu phân tích thị trường.
Lục Khiêm ngước lên, ánh mắt sắc lẹm: "AX muốn nuốt chửng cả hai để độc chiếm thị trường hạ tầng tại đây. Nếu dự án Kim Cương đổ vỡ, giá cổ phiếu của cả hai tập đoàn sẽ chạm đáy, tạo điều kiện cho chúng thâu tóm hoàn toàn."
"Anh có kế hoạch gì chưa?" Hạ Băng hỏi, cô ngồi xuống đối diện anh, phong thái sẵn sàng cho một cuộc chiến lớn.
Lục Khiêm đẩy một tờ bản đồ số về phía cô: "AX rất mạnh về tài chính, nhưng chúng không am hiểu luật pháp địa phương và các mối quan hệ chính trị tại đây bằng chúng ta. Nếu chúng ta tiếp tục đấu đá nhau, cả hai sẽ cùng chết. Cách duy nhất là sáp nhập tạm thời các mảng vận tải và công nghệ để tạo ra một lá chắn tài chính vững chắc."
Hạ Băng im lặng suy nghĩ. Sáp nhập, dù là tạm thời, cũng đồng nghĩa với việc cô phải phơi bày toàn bộ hệ thống dữ liệu cốt lõi cho Lục Khiêm thấy. Đây là một canh bạc vô cùng nguy hiểm.
"Lục Khiêm, anh biết tôi rất khó tin người mà."
Lục Khiêm đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô. Khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy sự kiên định đến cực đoan trong ánh mắt anh.
"Em không cần tin tôi. Hãy tin vào bản năng của một tổng tài. Nếu mất Hạ Thị, em sẽ mất tất cả. Nếu hợp tác với tôi, em chỉ mất đi một chút sự phòng bị." Anh đưa tay ra, bàn tay to lớn, vững chãi từng ôm lấy cô đêm qua. "Hợp tác chứ, Hạ tổng?"
Hạ Băng nhếch môi, đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay anh. Cảm giác ấm áp quen thuộc lan tỏa, nhưng lần này là sự kết nối của hai chiến binh. "Chỉ lần này thôi. Sau khi AX biến mất, chúng ta sẽ tính sổ sau."
Sự phấn khích khi tìm thấy một đồng minh xứng tầm khiến không khí trong phòng trở nên nóng rực. Lục Khiêm kéo mạnh tay, khiến Hạ Băng đứng bật dậy, áp sát vào lồng ngực anh. Cánh cửa văn phòng vừa được khóa chốt tự động, ngăn cách thế giới hỗn loạn bên ngoài.
Họ không lãng phí thời gian vào những lời hoa mỹ. Lục Khiêm đẩy cô tựa vào mặt kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố. Giữa những bản đồ chiến thuật và đống hồ sơ ngổn ngang, anh tháo chiếc cà vạt, nụ hôn rơi xuống cổ cô đầy gấp gáp và mãnh liệt. Đây không phải là sự dịu dàng của đêm chăm sóc bệnh, mà là sự hưng phấn của những kẻ săn mồi vừa tìm thấy mục tiêu chung.
"Hạ Băng, tôi rất thích vẻ mặt này của em." Lục Khiêm thầm thì, giọng khàn đặc giữa những nhịp thở dồn dập. "Sắc sảo, tham vọng và đầy nguy hiểm."
Hạ Băng vòng tay qua cổ anh, kéo anh vào một nụ hôn sâu, hơi thở cả hai hòa quyện. "Vậy thì đừng làm tôi thất vọng, Lục tổng. Phần thưởng cho chiến thắng này sẽ rất đắt đấy."
Trong ánh hoàng hôn đổ bóng xuống văn phòng chủ tịch, hai con hổ của thương trường đã chính thức ký kết một bản thỏa thuận ngầm bằng cả trí tuệ và cơ thể. Họ là đối thủ, là vợ chồng, và giờ đây là những đồng minh nguy hiểm nhất mà tập đoàn AX từng đối mặt.