MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ THÙ CHUNG GỐIChương 1: HOA NHÀI TRONG MƯA LẠNH

KẺ THÙ CHUNG GỐI

Chương 1: HOA NHÀI TRONG MƯA LẠNH

831 từ · ~5 phút đọc

Giang Thành vào hạ, những cơn mưa xối xả như muốn gột rửa sạch lớp bụi trần trên những con phố lát đá xám xịt. Nhưng trong phủ Đốc quân – nơi quyền lực cao nhất của sáu tỉnh miền Nam – không khí còn lạnh lẽo và nghẹt thở hơn cả cơn mưa ngoài kia.

Thẩm Nhược Hy cúi thấp đầu, hai bàn tay siết chặt khay trà bằng gỗ sưa. Chiếc áo sườn xám bằng vải thô màu xanh nhạt dán chặt vào cơ thể mảnh mai do thấm nước mưa, làm lộ ra những đường cong thanh xuân mà cô đã cố công che giấu.

"A Cửu, Đốc quân vừa trở về, tâm trạng không tốt. Cô vào dâng trà rồi ra ngay, tuyệt đối không được ngẩng đầu nhìn Ngài, rõ chưa?" – Quản gia nghiêm giọng dặn dò.

Nhược Hy khẽ vâng dạ, đôi mắt ẩn sau làn tóc mai lóe lên một tia hận thù nhanh như chớp tắt. Lục Viễn Chinh, nợ máu của Thẩm gia, cuối cùng cũng đến lúc phải trả.

Cạch.

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Mùi trầm hương thanh kiến trộn lẫn với mùi thuốc lá nồng đậm và hơi lạnh của kim loại xộc vào mũi cô.

Phía sau bàn làm việc lớn bằng gỗ gụ, một người đàn ông đang ngồi đó. Hắn vẫn mặc nguyên bộ quân phục màu xanh sẫm, chiếc cổ áo cứng cáp bao lấy quai hàm sắc sảo như tạc. Lục Viễn Chinh không ngẩng đầu, tay vẫn lật xem tập hồ sơ quân sự, điếu thuốc trên môi tỏa ra làn khói trắng mờ ảo.

"Lại đây." – Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp như tiếng gầm của loài mãnh thú trong đêm tối.

Nhược Hy run rẩy bước tới. Tiếng bước chân của cô lọt thỏm giữa tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Khi cô đặt tách trà xuống bàn, bàn tay cô vô tình chạm phải bao súng bằng da thuộc bóng loáng đặt bên cạnh. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng.

"Đốc... Đốc quân, mời Ngài dùng trà."

Lục Viễn Chinh dừng tay. Hắn từ từ ngẩng đầu lên. Ánh đèn dầu lờ mờ hắt lên khuôn mặt đẹp đến mức tàn nhẫn của hắn. Đôi mắt hắn sâu hoắm, sắc lạnh như lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ, xoáy sâu vào gương mặt đang cúi gằm của cô gái nhỏ.

Hắn đột ngột vươn tay, những ngón tay dài, thô ráp vì cầm súng lâu ngày bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng mặt lên.

"Ai cho phép cô dùng mùi hương này?" – Hắn nheo mắt, hơi thở nóng hổi vương mùi rượu vang phả lên môi cô.

Nhược Hy bàng hoàng, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực: "Nô tỳ... nô tỳ chỉ dùng nước lá nhài để gội đầu..."

"Lá nhài?" – Lục Viễn Chinh bật cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn kéo mạnh cô về phía trước khiến cả cơ thể cô va vào lồng ngực cứng như thép nguội của hắn. "Mùi hương này... rất giống một người quá cố mà ta từng giết."

Bàn tay hắn không dừng lại ở cằm mà bắt đầu trượt dần xuống cổ, rồi dừng lại ở hàng nút thắt sườn xám bên sườn cô. Sự tiếp xúc da thịt đột ngột khiến Nhược Hy run rẩy dữ dội. Đây không phải là sự sợ hãi của một người hầu, mà là sự phản ứng bản năng của một con mồi trước kẻ săn mồi nguy hiểm nhất.

"Đốc quân... xin Ngài tự trọng..." – Cô lắp bắp, đôi tay yếu ớt đẩy vào lồng ngực hắn.

Lục Viễn Chinh không buông tha, ngược lại càng siết chặt eo cô hơn, khiến hai cơ thể dán chặt không một kẽ hở. Hắn cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi sâu như muốn nuốt chửng lấy mùi hương thanh khiết ấy.

"Tự trọng?" – Hắn thì thầm vào tai cô, giọng nói đầy tính chiếm hữu – "Ở cái phủ này, ta chính là luật lệ. Còn cô... cô có đôi mắt rất đẹp, nhưng nó chứa quá nhiều thứ không nên có."

Hắn đột ngột buông cô ra, nhưng trước khi cô kịp lùi lại, hắn đã cầm lấy tách trà nóng dội thẳng xuống sàn nhà. Tiếng sứ vỡ vụn vang lên khô khốc.

"Cút ra ngoài. Tối nay, lên phòng ngủ của ta chờ sẵn. Nếu cô dám trốn... ta sẽ khiến những kẻ ở phòng giam phía Tây phải đền mạng thay cô."

Nhược Hy chết lặng. Cô lảo đảo lùi lại, hơi nóng từ cơ thể hắn vẫn còn ám trên da thịt, vừa bỏng rát, vừa khiến cô ghê tởm, nhưng cũng khiến một cảm giác kỳ lạ nảy nở trong lòng. Kế hoạch ám sát của cô chưa kịp bắt đầu, nhưng cái bẫy của Lục Viễn Chinh đã giăng sẵn, chờ cô tự mình bước vào đêm tối không lối thoát.