693 từ · ~4 phút đọc
Đêm tại phủ Đốc quân tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng mưa rơi trên mái ngói nghe như tiếng quân hành dồn dập, khiến lòng người bồn chồn không yên.
Thẩm Nhược Hy đứng trước gương trong căn phòng nhỏ dành cho kẻ hầu thân cận. Cô chậm rãi tháo dải băng vải siết chặt vòng ngực, để lộ làn da trắng sứ như ngọc thạch, nhưng trên vai trái lại hằn sâu một vết sẹo nhỏ - vết tích của đêm gia đình cô bị thảm sát. Ánh mắt cô nhìn vào gương lạnh lẽo như mặt hồ đêm đông. Cô biết, tối nay không chỉ là sự nhục nhã, mà còn là một ván cờ sinh tử.
Cô rút từ trong gối ra một chiếc trâm cài tóc bằng bạc, đầu trâm được mài nhọn hoắt, giấu kỹ vào trong vạt áo sườn xám đỏ sẫm mà quản gia vừa mang tới. Đây là loại sườn xám xẻ cao đến tận hông, lớp vải lụa mỏng manh đến mức chỉ cần một ánh nhìn cũng có thể xuyên thấu.
...
Căn phòng ngủ của Lục Viễn Chinh.
Cửa mở, mùi gỗ đàn hương nồng nàn bao trùm lấy Nhược Hy. Căn phòng rộng lớn được bài trí theo phong cách tân cổ điển, sự xa hoa toát lên vẻ lạnh lùng như chính chủ nhân của nó. Lục Viễn Chinh lúc này đã cởi bỏ bộ quân phục gò bó, chỉ khoác hờ một chiếc áo ngủ bằng lụa đen, để lộ lồng ngực vạm vỡ với những đường cơ bắp săn chắc và vết sẹo dài vắt ngang ngực trái.
Hắn đang ngồi trên sofa, tay cầm một ly rượu vang đỏ, ánh mắt thâm trầm quan sát từng cử động của cô.
"Đến đây." – Hắn ra lệnh, giọng nói trầm khàn đầy áp lực.
Nhược Hy bước lại gần, mỗi bước chân đều run rẩy. Khi khoảng cách chỉ còn gang tấc, Lục Viễn Chinh đột ngột vươn tay kéo mạnh, khiến cô ngã nhào vào lòng hắn. Ly rượu vang trong tay hắn nghiêng đi, một dòng chất lỏng đỏ tươi như máu chảy dài từ cổ xuống rãnh ngực trắng ngần của cô.
"Đốc quân..." – Nhược Hy thốt lên, hơi thở hỗn loạn.
"Sợ sao?" – Hắn đặt ly rượu xuống, ngón tay cái thô ráp miết mạnh lên vết rượu trên da thịt cô, tạo ra một cảm giác nóng rát kỳ lạ. "Lúc cô lẻn vào phòng làm việc của ta, lòng dũng cảm đó biến đâu mất rồi?"
Nhược Hy bàng hoàng, cô không ngờ hắn đã sớm biết hành tung của mình. Cô định đứng dậy bỏ chạy nhưng vòng tay hắn như gông xiềng, siết chặt lấy eo cô.
"Phủ Đốc quân này, bước vào thì dễ, muốn ra... phải để lại thứ gì đó tương xứng." – Hắn thì thầm, nụ cười tàn nhẫn nở trên môi.
Bàn tay hắn bắt đầu di chuyển, chậm rãi nhưng đầy tính xâm lược, lướt qua những đường cong uốn lượn trên cơ thể cô. Nhược Hy cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề, tay cô đưa dần về phía vạt áo nơi giấu chiếc trâm bạc.
Nhưng Lục Viễn Chinh nhanh hơn. Hắn đột ngột lật người, ép cô xuống mặt sofa da lạnh lẽo, hai tay khóa chặt cổ tay cô lên đỉnh đầu. Ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa dục vọng điên cuồng trộn lẫn với sự thống trị.
"Đừng dùng thứ đồ chơi đó với ta. Nó chỉ làm ta muốn... xé nát cô hơn thôi."
Hắn cúi xuống, nụ hôn nồng nặc mùi rượu và thuốc lá giáng xuống môi cô như một sự trừng phạt. Không hề có sự dịu dàng, chỉ có sự chiếm đoạt và khẳng định chủ quyền. Nhược Hy cắn chặt môi, cố ngăn lại tiếng nấc, nhưng cơ thể cô lại phản bội lý trí, bắt đầu run lên dưới sự vuốt ve điêu luyện của kẻ thù.
Đêm nay, mưa Giang Thành vẫn không dứt, và trong căn phòng kín đáo này, một cuộc chiến không súng đạn chính thức bắt đầu – cuộc chiến của những kẻ chung gối nhưng khác lòng.