MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ THÙ CHUNG GỐIChương 3: KẺ HẦU HẠ CÓ ĐÔI MẮT RỰC CHÁY

KẺ THÙ CHUNG GỐI

Chương 3: KẺ HẦU HẠ CÓ ĐÔI MẮT RỰC CHÁY

846 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, phủ Đốc quân xôn xao bởi một tin tức chấn động: Cô hầu gái mới đến tên A Cửu không những không bị ném xác ra khỏi phòng sau một đêm chọc giận Ngài, mà còn được lệnh dời đến căn phòng nhỏ ngay sát vách phòng ngủ của Đốc quân.

Nhược Hy tỉnh dậy với những vết bầm tím trên cổ tay và bờ vai đau nhức. Những ký ức về đêm qua – sự thô bạo trộn lẫn với những nụ hôn mang đầy tính sỉ nhục của Lục Viễn Chinh – khiến cô cảm thấy kinh tởm chính bản thân mình. Nhưng sâu trong đôi mắt hạnh đào ấy, ngọn lửa hận thù không hề tắt lịm, nó lại càng rực cháy mãnh liệt hơn.

Cô soi mình trong gương, cẩn thận cài lại hàng nút sườn xám cao cổ để che đi những dấu vết hoan lạc.

"A Cửu, Đốc quân gọi cô vào thư phòng hầu hạ mài mực." – Tiếng quản gia gọi từ bên ngoài, giọng ông ta đã bớt đi phần khinh miệt, thay vào đó là sự tò mò pha chút kiêng dè.

...

Thư phòng.

Lục Viễn Chinh đã chỉnh tề trong bộ quân phục, nhưng chiếc áo khoác ngoài được vắt hờ trên ghế. Hắn đang xem bản đồ bố phòng tác chiến, trên tay cầm một chiếc kính lúp. Khi Nhược Hy bước vào, hắn không ngẩng đầu, chỉ lạnh lùng thốt ra hai chữ:

"Mài mực."

Nhược Hy im lặng tiến lại gần bàn lớn. Đôi tay trắng ngần, thanh mảnh của cô cầm thỏi mực tàu, chậm rãi xoay tròn trên nghiên đá. Mùi mực thơm thanh tao hòa quyện với mùi trầm hương tỏa ra từ lò đốt ở góc phòng, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ.

"Hôm qua cô nói mình là con gái nhà nông?" – Lục Viễn Chinh đột ngột lên tiếng, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào bản đồ.

"Vâng, thưa Đốc quân." – Cô cúi đầu, giọng nói bình thản.

"Nông dân mà lại biết cầm thỏi mực đúng cách của tiểu thư khuê các? Nông dân mà lại có làn da không một vết chai sạn vì sương gió?" – Hắn đột ngột buông chiếc kính lúp xuống, quay sang nhìn thẳng vào mặt cô.

Nhược Hy khựng lại, thỏi mực trong tay suýt rơi xuống. Cô bình tĩnh ngẩng đầu, lần này không hề né tránh, mà nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của hắn. Trong đôi mắt cô, ngọn lửa của sự bướng bỉnh và căm hận bùng lên, sáng rực như những vì sao đêm.

"Đốc quân quá khen. Ở nơi loạn lạc này, ai mà chẳng phải mang một lớp mặt nạ để sống sót?"

Lục Viễn Chinh hơi sững sờ trước sự bộc trực của cô. Hắn đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Chiều cao vượt trội và khí thế áp đảo của một vị tướng khiến Nhược Hy cảm thấy không khí xung quanh như bị rút cạn. Hắn vươn tay, không phải để bóp cằm cô như đêm qua, mà là để vuốt ve đôi mắt đang rực cháy kia.

"Đôi mắt này... thật sự rất đẹp. Nhưng nó chứa quá nhiều sát khí." – Hắn ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô rùng mình. "Cô muốn giết ta đến thế sao?"

Nhược Hy cảm nhận được hơi lạnh từ bao súng của hắn chạm vào hông mình. Cô khẽ cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy khiêu khích:

"Nếu nô tỳ nói không, Ngài có tin không?"

"Ta không tin bất kỳ ai." – Lục Viễn Chinh siết chặt eo cô, kéo mạnh cơ thể mềm mại ấy vào sát người mình. "Nhưng ta lại thích cách cô nhìn ta như muốn băm vằn ta ra vậy. Nó kích thích hơn nhiều so với sự phục tùng giả tạo của lũ đàn bà ngoài kia."

Hắn cầm lấy một cây bút lông, nhúng đẫm vào nghiên mực cô vừa mài, rồi bất ngờ quẹt một đường mực đen dài lên cổ áo trắng ngần của cô.

"Từ hôm nay, cô không chỉ là người hầu mài mực. Mỗi đêm, cô phải có mặt ở đây để giúp ta... 'giải tỏa' những sát khí trong đôi mắt này."

Nhược Hy nghiến răng, đôi bàn tay giấu dưới ống tay áo siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Cô biết mình đang đứng trong hang cọp, mỗi bước đi đều là vực thẳm. Nhưng chỉ có ở gần hắn nhất, cô mới có cơ hội tìm ra điểm yếu của con quỷ này.

Đúng lúc đó, một sĩ quan trẻ hớt hải chạy vào báo cáo:

"Báo cáo Đốc quân! Có tin mật từ biên giới phía Bắc, quân đội họ Thẩm có dấu hiệu rục rịch!"

Cái tên "họ Thẩm" vang lên khiến tim Nhược Hy đập loạn xạ. Lục Viễn Chinh khẽ liếc nhìn phản ứng của cô, môi hắn nở một nụ cười đầy ẩn ý. Hang cọp này, quả thực dễ vào nhưng khó ra vô cùng.