808 từ · ~5 phút đọc
Sáng sớm, không khí Giang Thành vẫn còn vương lại chút hơi lạnh của trận mưa đêm trước. Lục Viễn Chinh quyết định đi thị sát vùng ngoại ô – nơi có kho đạn chiến lược của quân đội. Điều khiến cả phủ kinh ngạc là hắn lại ra lệnh cho "A Cửu" đi cùng với tư cách là người hầu cận riêng.
Chiếc xe hơi màu đen sang trọng lăn bánh trên con đường mòn gồ ghề. Bên trong xe, không gian chật hẹp khiến hơi thở của hai người như quấn lấy nhau. Lục Viễn Chinh vẫn giữ vẻ mặt sắt đá, tay hắn cầm một tờ báo quân đội, nhưng chân lại cố tình gác lên phần ghế sát bên Nhược Hy.
"Ngồi gần lại đây." – Hắn ra lệnh mà mắt không rời trang báo.
Nhược Hy khẽ nhích lại gần, làn vải sườn xám mỏng manh chạm vào lớp vải thô cứng của bộ quân phục hắn đang mặc. Sự đối lập giữa mềm mại và cứng rắn, giữa hơi lạnh của sương sớm và hơi nóng tỏa ra từ cơ thể người đàn ông khiến cô cảm thấy bồn chồn.
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên làm rung chuyển mặt đất. Chiếc xe phanh gấp, lao xuống rãnh nước bên đường.
"Có phục kích!" – Tiếng hô hoán của binh lính phía ngoài vang lên cùng tiếng súng nổ liên hồi.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn, Lục Viễn Chinh nhanh như chớp kéo Nhược Hy xuống sàn xe, dùng thân hình cao lớn của mình che chắn hoàn toàn cho cô. Một viên đạn găm thẳng vào cửa kính xe, những mảnh vỡ văng tung tóe.
"Nằm yên đó, không được cử động!" – Giọng hắn gầm lên bên tai cô, đầy uy lực và trấn tĩnh.
Hắn rút khẩu súng lục bên hông, đạp cửa xe lao ra ngoài. Nhược Hy nằm dưới sàn xe, tim đập thình thịch. Đây là cơ hội tốt nhất để cô bỏ trốn, hoặc thậm chí là nhặt một mảnh kính vỡ đâm vào lưng hắn khi hắn đang mải đối phó với kẻ thù.
Nhưng khi nhìn thấy bóng lưng vững chãi của Lục Viễn Chinh giữa làn mưa đạn, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn đang bảo vệ cô – con gái của kẻ thù – bằng chính tính mạng của mình?
Trận đấu súng diễn ra chớp nhoáng nhưng khốc liệt. Lục Viễn Chinh trở lại xe với một vết máu dài trên cánh tay áo. Đám sát thủ đã bị tiêu diệt hoặc rút lui. Hắn không quan tâm đến vết thương, việc đầu tiên là túm lấy vai Nhược Hy, kéo cô đứng dậy và kiểm tra từ đầu đến chân.
"Có bị thương ở đâu không?" – Ánh mắt hắn lúc này không còn sự cợt nhả, chỉ còn sự sắc lạnh của một vị tướng.
"Tôi... tôi không sao. Ngài bị thương rồi." – Nhược Hy run rẩy chỉ vào cánh tay hắn.
Lục Viễn Chinh hừ lạnh một tiếng, hắn cởi bỏ chiếc áo khoác quân phục đẫm máu, để lộ lớp áo sơ mi trắng bên trong đã bắt đầu thấm đỏ. Hắn ngồi phịch xuống ghế, thở dốc.
"Xé áo ra, băng lại cho ta."
Nhược Hy chần chừ một chút rồi quỳ xuống trước mặt hắn. Cô dùng tay xé một dải vải từ gấu áo sườn xám của mình. Khi cô chạm vào làn da nóng bỏng của hắn để băng bó, cô cảm nhận được những thớ cơ đang gồng lên vì đau đớn. Nhưng điều khiến cô kinh ngạc nhất là hắn đột nhiên kéo cô vào lòng, choàng chiếc áo quân phục to lớn, vẫn còn hơi ấm và mùi súng đạn của mình lên bờ vai gầy gò của cô.
"Trời lạnh rồi, mặc vào đi." – Hắn thì thầm, giọng nói có chút khàn đi.
Nhược Hy sững sờ. Chiếc áo quân phục rộng thùng thình bao bọc lấy cô, hơi ấm từ nó như len lỏi vào từng lỗ chân lông, xua tan đi cái lạnh của sự sợ hãi. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được một thứ gọi là "sự bảo vệ" từ kẻ đã hủy hoại gia đình mình.
Cô ngước lên, đôi mắt rực cháy thường ngày giờ đây lại phủ một lớp sương mờ mịt. Lục Viễn Chinh cúi xuống, nụ hôn lần này không thô bạo như trước, mà mang theo một chút vị đắng của khói súng và sự chiếm hữu âm thầm.
Dưới lớp quân phục rộng lớn, hai trái tim đập cùng một nhịp điệu hỗn loạn. Nhược Hy biết, mình đã bắt đầu lún sâu vào một vũng lầy không thể quay đầu. Hang cọp này không chỉ có nanh vuốt, mà còn có thứ "hơi ấm" chết người khiến kẻ thù cũng phải xiêu lòng.