749 từ · ~4 phút đọc
Đêm khuya, phủ Đốc quân chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc. Lục Viễn Chinh sau khi bị thương và xử lý việc quân đã lui về phòng nghỉ sớm.
Nhược Hy ngồi trong căn phòng sát vách, tay siết chặt chiếc trâm bạc nhọn hoắt. Lời nhắn của tổ chức giấu trong khay trà chiều nay như một bản án tử hình đối với lương tâm cô: "Lục Viễn Chinh bị thương ở tay phải, phản ứng sẽ chậm đi 3 phần. Đêm nay không thành, tự mình đền tội."
Cô chậm rãi đứng dậy, bước chân trần trên nền đá lạnh lẽo không phát ra một tiếng động. Cánh cửa thông giữa hai phòng khẽ mở.
Bên trong, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng hình cao lớn của Lục Viễn Chinh lên bức tường xám. Hắn đang nằm trên giường, lồng ngực vững chãi phập phồng đều đặn dưới lớp chăn mỏng, cánh tay bị thương băng bó trắng toát đặt bên cạnh. Trông hắn lúc ngủ bớt đi vài phần tàn nhẫn, thêm vài phần mệt mỏi của một kẻ gánh vác cả giang sơn.
Nhược Hy tiến lại gần, hơi thở cô nghẹn lại. Chính là lúc này! Cô giơ cao chiếc trâm bạc, nhắm thẳng vào vị trí tim hắn mà đâm xuống. Nhưng ngay khi mũi trâm chỉ còn cách lớp áo ngủ của hắn vài milimet, một bàn tay sắt đá đột ngột vươn lên, bóp chặt lấy cổ tay cô.
Rầm!
Trong nháy mắt, tình thế đảo ngược. Lục Viễn Chinh không hề ngủ. Hắn dùng một lực đạo kinh hồn lật người, ép chặt Nhược Hy xuống mặt đệm mềm mại. Chiếc trâm bạc rơi choảng xuống sàn nhà, vang lên âm thanh khô khốc như tiếng lòng cô đổ vỡ.
"Ta đã đợi cô cả đêm đấy, Nhược Hy." – Giọng hắn khàn đặc, không hề có chút ngái ngủ, chỉ có sự tỉnh táo đến đáng sợ.
"Ngài... Ngài lừa tôi?" – Nhược Hy run rẩy, đôi mắt rực cháy nhìn hắn đầy uất hận.
Lục Viễn Chinh cười lạnh, hắn dùng tay trái (tay không bị thương) bóp lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với ánh mắt hừng hực lửa giận của mình.
"Một con mèo nhỏ vừa mới được sưởi ấm đã muốn cắn chủ? Cô nghĩ ta là ai mà có thể để cô ám hại dễ dàng như thế?"
Hắn cúi xuống, hơi thở nóng hổi vương mùi thuốc lá phả thẳng vào mặt cô. Bàn tay hắn không dừng lại ở cổ tay mà bắt đầu xé toạc vai áo sườn xám của cô, để lộ bờ vai trắng ngần đang run rẩy dưới ánh đèn mờ.
"Ta đã cho cô hơi ấm, cho cô sự bảo vệ... nhưng thứ cô trả lại cho ta là cái này sao?"
Hắn thô bạo vùi đầu vào cổ cô, cắn mạnh lên bả vai cô như để đánh dấu chủ quyền, như để trừng phạt sự phản bội. Nhược Hy đau đớn kêu lên một tiếng, nước mắt không tự chủ được mà trào ra. Cô hận hắn, nhưng cơ thể cô lại đang phản ứng một cách nhục nhã trước sự đụng chạm của hắn. Sự nam tính áp đảo và mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc khiến tay chân cô bủn rủn.
Lục Viễn Chinh dừng lại một chút khi cảm thấy giọt nước mắt nóng hổi của cô rơi trên tay mình. Ánh mắt hắn thoáng qua một tia phức tạp, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự chiếm hữu điên cuồng.
"Muốn giết ta? Được, vậy thì đêm nay ta sẽ cho cô biết, cái giá của việc muốn lấy mạng Đốc quân là gì."
Hắn bắt đầu những nụ hôn cuồng nhiệt và thô bạo, điên cuồng càn quét môi lưỡi cô. Nhược Hy vừa đẩy ra vừa khóc, nhưng mỗi lần cô chống cự, hắn lại càng siết chặt hơn, như muốn đem cô khảm sâu vào xương tủy mình. Giữa thù hận chất chồng và dục vọng bùng cháy, căn phòng trở nên nóng bức một cách ngột ngạt.
Đêm đó, chiếc trâm bạc nằm cô độc trên sàn nhà lạnh lẽo, còn trên chiếc giường rộng lớn, kẻ thù đang dạy cho cô bài học về sự phục tùng bằng những cơn sóng tình mãnh liệt và đau đớn nhất. Nhược Hy hiểu rằng, kế hoạch ám sát đã thất bại hoàn toàn, và cô chính thức trở thành tù binh không lối thoát trong tay Lục Viễn Chinh.