696 từ · ~4 phút đọc
Ánh nắng ban mai của ngày mới chiếu qua khe cửa sổ, nhưng không mang lại chút ấm áp nào cho Nhược Hy. Cô tỉnh dậy trong trạng thái rã rời, tấm chăn gấm thêu rồng phượng đắp hờ trên cơ thể đầy những vết tích của một đêm kinh hoàng.
Lục Viễn Chinh đã thức dậy từ lúc nào. Hắn ngồi ở bàn trà, trên người chỉ mặc độc một chiếc quần tây và áo sơ mi trắng mở phanh ba cúc đầu, thản nhiên lau chùi khẩu súng lục Browning của mình. Tiếng lạch cạch của kim loại vang lên giữa không gian tĩnh mịch nghe rợn người.
Nhược Hy cử động nhẹ, cơn đau từ thắt lưng truyền đến khiến cô khẽ rên rỉ. Lục Viễn Chinh không ngẩng đầu, giọng nói trầm thấp vang lên:
"Tỉnh rồi? Chiếc trâm bạc của cô... thợ kim hoàn nói nó là bạc nguyên chất, rất hợp để làm một chiếc vòng cổ."
Hắn đứng dậy, bước lại gần giường. Trên tay hắn không phải là chiếc trâm, mà là một sợi dây chuyền bạc mảnh, gắn một chiếc khóa nhỏ tinh xảo. Trước khi Nhược Hy kịp phản ứng, hắn đã cúi xuống, lạnh lùng khóa sợi dây lên cổ cô.
"Sợi dây này gắn một bộ phận định vị nhỏ mà người Đức vừa mới chế tạo. Chỉ cần cô bước ra khỏi phủ Đốc quân quá một dặm, nó sẽ báo động." Hắn khẽ vuốt ve vùng cổ trắng ngần của cô, môi nở một nụ cười tàn nhẫn. "Ta không giết cô, Nhược Hy. Chết thì dễ dàng quá. Ta muốn cô sống, để chứng kiến ta san phẳng từng hang ổ của những kẻ đã cử cô đến đây."
Nhược Hy run rẩy, đôi mắt rực cháy nhìn hắn: "Ngài là đồ quỷ quyệt!"
"Quỷ quyệt?" Lục Viễn Chinh bật cười, hắn nắm lấy lọn tóc dài của cô, kéo nhẹ khiến cô phải ngửa mặt lên. "Đây chỉ mới là bắt đầu thôi. Từ hôm nay, cô không cần làm người hầu nữa. Ta phong cô làm 'Mưu sĩ thân cận'. Cô sẽ cùng ta ra chiến trường, cùng ta duyệt binh, và... cùng ta ngủ mỗi đêm."
...
Buổi chiều hôm đó, Lục Viễn Chinh thực hiện đúng lời nói của mình. Hắn đưa cô đến sân tập bắn của quân đội. Giữa hàng nghìn binh lính đang hô vang khẩu hiệu, hắn bắt cô đứng cạnh, mặc một bộ sườn xám lụa trắng thanh khiết, đối lập hoàn toàn với màu xanh xám của quân phục xung quanh.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô – kẻ vừa là người tình, vừa là một gián điệp bị bắt thóp. Sự nhục nhã khiến Nhược Hy muốn tìm một kẽ nứt để trốn đi, nhưng Lục Viễn Chinh lại cố tình nắm lấy tay cô, đan chặt những ngón tay vào nhau.
"Nhìn cho kỹ, đây là những người sẽ tiêu diệt tổ chức của cô." Hắn đưa cho cô một khẩu súng, đứng phía sau bao bọc lấy cơ thể cô, cầm lấy tay cô hướng về phía bia tập.
Hơi ấm từ lồng ngực hắn áp sát vào lưng cô, mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc quẩn quanh đầu mũi. Hắn ghé sát tai cô thì thầm:
"Bắn đi. Nếu trúng vòng mười, ta sẽ thả một đồng đội của cô đang bị giam ở ngục tối. Nếu trượt... một người sẽ phải chết."
Đôi bàn tay Nhược Hy run bần bật. Đây chính là trò chơi "mèo vờn chuột" tàn độc nhất. Hắn không dùng roi vọt, hắn dùng mạng sống của người khác để ép cô phải chọn lựa, dùng sự sủng ái của mình để biến cô thành kẻ phản bội trong mắt đồng đội.
"Đừng run. Ta đang ở ngay sau lưng cô đây." Lục Viễn Chinh mỉm cười, nụ hôn phớt nhẹ lên vành tai cô đầy khiêu khích.
Đoàng!
Tiếng súng vang lên khô khốc. Viên đạn xé toạc không khí. Nhược Hy nhắm mắt lại, nước mắt rơi xuống mu bàn tay của người đàn ông đang ôm chặt lấy mình. Trong trò chơi này, ngay từ đầu cô đã không có cơ hội thắng.