MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ THÙ CHUNG GỐIChương 7: SỰ TRỪNG PHẠT ĐẦU TIÊN (H+ mang tính tra tấn tâm lý).

KẺ THÙ CHUNG GỐI

Chương 7: SỰ TRỪNG PHẠT ĐẦU TIÊN (H+ mang tính tra tấn tâm lý).

732 từ · ~4 phút đọc

Viên đạn găm thẳng vào vòng số tám. Nhược Hy bàng hoàng nhìn bia bắn, hơi thở dồn dập. Cô đã cố hết sức, nhưng sức lực của một nữ tử và sự rung rẩy của tâm lý khiến cô thất bại. Cô không trúng vòng mười.

Lục Viễn Chinh buông tay cô ra, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng như băng tuyết phương Bắc. Hắn không nói một lời, chỉ ra hiệu cho thuộc hạ. Một tiếng súng khác vang lên từ phía xa, kèm theo tiếng hét xé lòng của một tù nhân trong hầm tối. Nhược Hy quỵ xuống, đôi tay bịt chặt tai, nước mắt trào ra dữ dội.

"Đồ máu lạnh! Ngài đã hứa..."

"Ta hứa sẽ thả nếu cô trúng vòng mười." Lục Viễn Chinh cúi xuống, tàn nhẫn xách cô đứng dậy bằng một tay. "Cô trượt, và cái chết đó là do sự yếu đuối của cô gây ra. Nhớ kỹ cảm giác này, Nhược Hy. Đây là cái giá của sự thất bại."

...

Đêm đó, không khí trong phủ Đốc quân đặc quánh sự u ám. Lục Viễn Chinh không đưa cô về phòng ngủ xa hoa mà dẫn cô xuống một căn phòng tối dưới tầng hầm. Nơi đây không phải ngục tù, nhưng lại đáng sợ hơn cả ngục tù: một căn phòng chứa đầy những dụng cụ tra tấn kỳ quái được làm bằng gỗ và da thuộc, ánh đèn dầu leo lét chỉ đủ soi sáng một chiếc ghế dài ở giữa phòng.

"Cởi ra." – Hắn ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện, tay thong thả rót một ly rượu mạnh.

Nhược Hy đứng sững sờ giữa phòng, đôi vai run bần bật dưới lớp sườn xám trắng đã dính đầy bụi đất và nước mắt. "Ngài muốn làm gì?"

"Ta muốn cô ghi nhớ bài học hôm nay vào tận xương tủy." Lục Viễn Chinh nhấp một ngụm rượu, đôi mắt đỏ rực dục vọng và sự tàn nhẫn. "Vì cô không hoàn thành nhiệm vụ 'mưu sĩ', nên tối nay, cô chỉ là một 'vật thú tội' của ta thôi."

Nhược Hy cắn chặt môi đến bật máu, đôi tay run rẩy tháo từng chiếc cúc sườn xám. Khi lớp lụa mỏng rơi xuống sàn, cô đứng đó, trần trụi và mỏng manh như một nhành nhài trước cơn bão lớn. Lục Viễn Chinh đứng dậy, bước đến gần. Hắn không dùng roi, mà lấy ra một dải lụa đen, bịt chặt mắt cô lại.

Mọi thứ chìm vào bóng tối. Khi thị giác bị tước bỏ, các giác quan khác của Nhược Hy trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Cô nghe thấy tiếng bước chân của hắn vòng quanh mình, tiếng hơi thở nặng nề, và mùi hương gỗ đàn hương nồng đậm đang bao vây lấy cô.

Đột nhiên, một cảm giác lạnh buốt chạm vào làn da đùi trong của cô. Đó là một viên đá lạnh từ ly rượu của hắn. Nhược Hy rùng mình, tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng. Hắn di chuyển viên đá chậm rãi, từ từ đi lên, đi qua những vùng nhạy cảm nhất, khiến cơ thể cô run rẩy vì sự đối lập giữa cái lạnh tột độ và sự nóng bỏng của dục vọng đang bị hắn khơi gợi.

"Đốc quân... xin Ngài..."

"Suỵt." Hắn áp môi vào tai cô, bàn tay thô ráp nắm lấy eo cô, ép cô phải đối diện với sự hành hạ đầy khoái lạc này. "Đừng cầu xin. Hãy cảm nhận nỗi đau của những kẻ vì sự yếu đuối của cô mà chết. Mỗi khi cô cảm thấy run rẩy, hãy nhớ đến tiếng súng ban chiều."

Hắn bắt đầu xâm chiếm cô, không phải bằng sự thô bạo của đêm đầu tiên, mà bằng một sự chậm rãi, tra tấn tâm lý khiến cô phát điên. Hắn bắt cô phải gọi tên hắn giữa những cơn sóng tình dồn dập, bắt cô phải thừa nhận rằng dù cô hận hắn đến xương tủy, nhưng cơ thể cô lại đang khao khát hắn hơn bất cứ thứ gì.

Đêm đó, trong căn phòng tối, Nhược Hy hoàn toàn vụn vỡ. Sự trừng phạt đầu tiên của Lục Viễn Chinh đã thành công: hắn không chỉ chiếm đoạt thân xác cô, mà còn bắt đầu gieo vào lòng cô một loại độc dược mang tên "sự lệ thuộc".