806 từ · ~5 phút đọc
Sau đêm trừng phạt tàn khốc ở hầm tối, Lục Viễn Chinh dường như muốn "bù đắp" cho Nhược Hy theo một cách đầy nhạo báng. Hắn ra lệnh cho người hầu chuẩn bị một bồn tắm đầy cánh hoa hồng và tinh dầu đắt đỏ, nhưng đích thân hắn lại là người giám sát "quá trình tẩy trần" này.
Hơi nước mịt mù trong phòng tắm lát đá cẩm thạch. Nhược Hy ngồi trong bồn sứ, làn nước ấm che đi những vết đỏ bầm trên cơ thể, nhưng không che được sự nhục nhã hiện rõ trong ánh mắt. Lục Viễn Chinh ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh đó, thong thả hút thuốc, ánh mắt xuyên qua làn khói lướt trên bờ vai gầy mỏng manh của cô.
"Tối nay có yến tiệc tại lãnh sự quán Pháp. Cô sẽ đi cùng ta." – Hắn gẩy tàn thuốc, giọng điệu không cho phép chối từ.
"Ngài muốn khoe khoang chiến công của mình sao?" – Cô cười lạnh, giọng khản đặc sau một đêm gào thét.
Lục Viễn Chinh đứng dậy, tiến lại gần bồn tắm. Hắn quỳ một gối xuống, bàn tay to lớn luồn vào làn nước, vuốt ve đôi chân thon dài của cô dưới mặt nước. "Ta muốn cho họ thấy, món đồ chơi đẹp nhất Giang Thành đang nằm trong tay ai. Nhớ lấy, Nhược Hy, tối nay cô là bạn gái của ta, không phải kẻ hầu."
Hắn đột ngột kéo cô đứng dậy khỏi bồn tắm. Nước chảy ròng ròng trên cơ thể trần trụi, lấp lánh dưới ánh đèn. Lục Viễn Chinh dùng một chiếc khăn lông lớn bao bọc lấy cô, nhưng thay vì lau khô, hắn lại ép cô vào bức tường đá lạnh lẽo, nụ hôn nồng mùi thuốc lá giáng xuống cổ cô đầy ám muội.
"Đừng làm ta mất mặt, nếu không... hình phạt đêm qua sẽ chỉ là một trò đùa."
...
Yến tiệc tại Lãnh sự quán.
Nhược Hy xuất hiện trong bộ sườn xám bằng nhung đen xẻ cao, cổ áo thêu kim tuyến cầu kỳ, che đi sợi dây chuyền bạc định vị nhưng lại làm nổi bật làn da trắng đến phát sáng. Cô khoác tay Lục Viễn Chinh, bước vào đại sảnh trong sự ngỡ ngàng của quan khách.
Tiếng nhạc Jazz vang lên du dương, nhưng Nhược Hy cảm thấy như mình đang bước đi trên đống lửa. Giữa những cuộc trò chuyện xã giao giả tạo, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở phía góc phòng khiến tim cô như ngừng đập.
Đó là Tống Thiếu Khiêm – con trai của gia đình đối thủ với Lục gia, đồng thời cũng là người anh thanh mai trúc mã từng có hôn ước với cô trước khi gia tộc họ Thẩm sụp đổ.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa đám đông. Thiếu Khiêm bàng hoàng, chiếc ly pha lê trên tay khẽ run. Nhược Hy vội vã né tránh, nhưng vòng tay của Lục Viễn Chinh ở eo cô đột nhiên siết chặt lại, như thể hắn đã đánh hơi thấy mùi vị của sự phản bội.
"Kẻ đó là ai?" – Lục Viễn Chinh nghiêng đầu, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô, nhưng giọng nói lại lạnh thấu xương.
"Tôi không biết." – Nhược Hy cố giữ giọng bình thản, nhưng nhịp tim hỗn loạn đã bán đứng cô.
Lục Viễn Chinh cười khẩy, hắn không vạch trần cô ngay lập tức. Hắn đưa cô đến trước mặt Tống Thiếu Khiêm, giơ ly rượu lên đầy khiêu khích:
"Tống thiếu gia, nghe nói anh vừa từ Pháp trở về? Giới thiệu với anh, đây là 'mỹ nhân' tâm đầu ý hợp nhất của ta."
Nhược Hy cảm thấy bàn tay Lục Viễn Chinh bắt đầu di chuyển đầy ám muội ở phía sau lưng cô, nơi những quan khách khác không nhìn thấy. Hắn cố tình vuốt ve sống lưng cô, bắt cô phải đứng sát vào người mình trước mặt người cũ. Sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn cả roi vọt.
Thiếu Khiêm nhìn chằm chằm vào Nhược Hy, đôi mắt anh hiện rõ vẻ đau đớn và phẫn nộ: "Đốc quân thật biết cách chọn người. Chỉ là... nhành hoa quý mà đặt trong tay kẻ nhuốm máu, sợ rằng sớm muộn cũng héo tàn."
Không khí lập tức trở nên căng thẳng tột độ. Lục Viễn Chinh nheo mắt, sát khí tỏa ra khiến những người xung quanh dạt ra xa. Hắn không nổi giận, mà lại cúi xuống hôn lên má Nhược Hy một cách đầy chiếm hữu ngay giữa sảnh tiệc.
"Héo hay không, chỉ có người 'dùng' mới biết."
Đêm đen của yến tiệc mới chỉ bắt đầu. Nhược Hy biết, cuộc gặp gỡ này sẽ châm ngòi cho một cơn ghen tuông điên cuồng của con hổ dữ bên cạnh cô.