768 từ · ~4 phút đọc
Lục Viễn Chinh thô bạo lôi Nhược Hy ra khỏi sảnh tiệc, mặc cho những ánh mắt tò mò và tiếng xì xào phía sau. Hắn ném cô vào băng ghế sau của chiếc xe hơi màu đen, rồi sầm sập bước vào, đóng cửa mạnh đến mức chiếc xe rung lên bần bật.
"Lái xe! Về phủ ngay lập tức!" – Hắn gầm lên với tài xế.
Không gian bên trong xe tối mù mịt, chỉ có ánh đèn đường lướt nhanh qua khung cửa sổ, hắt lên khuôn mặt đang vặn vẹo vì giận dữ của Lục Viễn Chinh. Hắn tháo chiếc cà vạt, ném sang một bên, rồi đột ngột đổ ập người về phía Nhược Hy, bóp chặt lấy cổ họng cô bằng một tay.
"Thanh mai trúc mã? Hôn thê cũ? Thẩm tiểu thư, cô giấu ta nhiều chuyện thật đấy." – Giọng hắn rít qua kẽ răng, nồng nặc mùi rượu mạnh.
Nhược Hy bị ép sát vào cửa xe, khó thở đến mức mặt đỏ bừng, nhưng đôi mắt cô vẫn không chút sợ hãi: "Ngài đã điều tra tôi... chẳng lẽ lại không biết điều đó?"
"Ta biết cô có hôn ước, nhưng ta không biết khi nhìn thấy hắn, đôi mắt cô lại hiện lên vẻ đau đớn như thế!" – Lục Viễn Chinh điên cuồng gào lên. Hắn dùng tay kia xé mạnh cổ áo nhung của cô, khiến những viên kim tuyến rơi lả tả. "Có phải tối nay, nếu ta không có mặt, cô đã định chạy theo hắn không?"
"Phải! Nếu có thể, tôi thà chết dưới tay anh ấy còn hơn phải chung gối với kẻ giết người như ngài!"
Câu nói của Nhược Hy như mồi lửa ném vào kho thuốc súng. Lục Viễn Chinh khựng lại một giây, ánh mắt hắn trở nên u tối và tàn nhẫn tột độ. Hắn không bóp cổ cô nữa mà chuyển sang nắm lấy đôi tay cô, khóa chặt lên đỉnh đầu.
"Chung gối? Cô nói đúng. Đêm nay, ta sẽ cho cô biết thế nào là 'chung gối' thực sự với kẻ giết người."
Hắn thô bạo lật người cô lại, ép khuôn mặt cô dán vào lớp kính xe lạnh lẽo. Nhược Hy hét lên một tiếng đau đớn khi cảm nhận được sự tiếp xúc lạnh lẽo của lớp da ghế và sự nóng bỏng từ cơ thể phía sau. Lục Viễn Chinh kéo mạnh tà sườn xám xẻ cao, bàn tay thô ráp miết mạnh lên vết sẹo nhỏ trên vai cô – vết sẹo mà hắn biết rõ là do chính quân đội của hắn gây ra trong đêm thảm sát đó.
"Cô hận vết sẹo này đúng không? Cô hận vì nó nhắc nhở cô về sự yếu ớt của Thẩm gia?" – Hắn vừa nói vừa hôn ngấu nghiến lên bờ vai cô, những nụ hôn mang đầy tính sỉ nhục và chiếm đoạt. "Vậy thì đêm nay, ta sẽ để lại những vết sẹo mới, sâu hơn, đậm hơn... để mỗi khi soi gương, cô chỉ có thể nhìn thấy Lục Viễn Chinh ta, chứ không phải bất kỳ thằng đàn ông nào khác!"
Mặc cho chiếc xe đang lao vun vút trên đường phố Giang Thành, mặc cho tài xế phía trước đang cố gắng giữ sự im lặng đến đáng sợ, Lục Viễn Chinh điên cuồng chiếm lấy cô ngay tại băng ghế sau. Sự rung lắc của chiếc xe hòa cùng sự va chạm xác thịt thô bạo tạo nên một cảm giác hỗn loạn và nhục nhã tột cùng cho Nhược Hy.
Cô cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng nước mắt cứ thế chảy dài, mờ đi cả ánh đèn đường ngoài kia. Trong cơn say của dục vọng và thù hận, Lục Viễn Chinh thì thầm vào tai cô, giọng nói khàn đặc và đầy chiếm hữu:
"Nhớ lấy, cơ thể này là của ta. Linh hồn này cũng phải thuộc về ta. Kẻ nào chạm vào cô, ta giết kẻ đó. Kẻ nào cô nhớ tới, ta sẽ diệt môn kẻ đó. Ngay cả trong mơ, cô cũng chỉ được phép thấy ta!"
Khi chiếc xe dừng lại trước cổng phủ Đốc quân, Nhược Hy gần như ngất lịm đi. Lục Viễn Chinh chỉnh lại quân phục, lạnh lùng bế thốc cô lên, bước vào trong phủ như một vị vua vừa chinh phục được một vùng đất loạn lạc. Hắn biết, tối nay hắn đã thắng được thể xác cô, nhưng trái tim rực cháy hận thù kia... dường như lại càng khó khuất phục hơn bao giờ hết.