MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ THÙ CHUNG GỐIChương 10: LỜI CẢNH CÁO CỦA LỤC VIỄN CHINH

KẺ THÙ CHUNG GỐI

Chương 10: LỜI CẢNH CÁO CỦA LỤC VIỄN CHINH

753 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, tiếng còi xe quân sự và tiếng ủng da nện lộp bộp trên sân gạch của phủ Đốc quân đã đánh thức Nhược Hy. Cô cố gắng ngồi dậy, toàn thân đau nhức như bị nghiền nát sau đêm kinh hoàng trên xe hơi. Khi cô nhìn xuống, chiếc sườn xám nhung đen đã rách nát nằm thảm thương dưới sàn, thay vào đó là một bộ đồ ngủ bằng lụa trắng tinh khiết mà có lẽ người hầu đã thay cho cô khi cô ngất đi.

Lục Viễn Chinh không có trong phòng. Cô bước lại phía cửa sổ, vén màn nhìn xuống. Tim cô thắt lại khi thấy hàng chục binh lính đang chất những hòm gỗ lớn lên xe tải, trên hòm dán niêm phong đỏ chói của Tống gia.

Hắn đang đứng đó, dưới sân, trong bộ quân phục chỉnh tề không một nếp nhăn, tay cầm gậy chỉ huy, phong thái uy nghiêm và lạnh lùng như chưa từng có cuộc hoan lạc điên cuồng đêm qua.

...

Thư phòng.

Nhược Hy xông vào không cần gõ cửa. Lục Viễn Chinh đang ngồi ký giấy tờ, hắn không ngẩng đầu nhưng khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười nhạt.

"Ngài đang làm gì vậy? Tại sao lại tịch thu hàng hóa của Tống gia?" – Cô run giọng hỏi, đôi bàn tay bấu chặt vào cạnh bàn.

"Tống gia bị nghi ngờ buôn lậu thuốc phiện và cấu kết với quân phiệt phương Bắc. Ta chỉ đang làm đúng chức trách của một Đốc quân." – Hắn thong thả đóng dấu đỏ xuống tờ lệnh, âm thanh cộp một cái như tiếng búa rìu giáng xuống.

"Ngài nói dối! Ngài chỉ đang trả thù cá nhân!"

Lục Viễn Chinh lúc này mới ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn sắc lẹm, nhìn chằm chằm vào cô như thể muốn lột trần mọi suy nghĩ: "Phải thì sao? Nhược Hy, ta đã cảnh báo cô rồi. Cô nhớ đến ai, ta diệt kẻ đó. Cô nhìn ai, ta móc mắt kẻ đó. Tống Thiếu Khiêm dám dùng ánh mắt 'tình cũ không rủ cũng tới' để nhìn món đồ của ta, hắn phải trả giá."

"Dừng tay lại... tôi xin ngài." – Nhược Hy khuỵu xuống, đôi chân không còn sức lực. Cô biết rõ sự tàn nhẫn của hắn. Nếu hắn muốn, Tống gia sẽ biến mất khỏi mặt đất chỉ trong một đêm.

Lục Viễn Chinh đứng dậy, bước vòng qua bàn, tiến lại gần cô. Hắn cúi xuống, dùng đầu ngón tay lướt nhẹ lên đôi môi đang run rẩy của cô.

"Cầu xin ta? Thẩm tiểu thư cao ngạo lại biết cầu xin sao?" – Hắn kéo cô đứng dậy, áp sát cô vào ngực mình. "Được thôi. Muốn ta tha cho Tống gia, cô phải cho ta thấy thành ý của mình."

"Thành ý... thế nào?"

Lục Viễn Chinh ghé sát vào tai cô, hơi thở nồng nặc vị quyền lực: "Tối nay, Tống Thiếu Khiêm sẽ được mời đến phủ dùng cơm. Ta muốn cô đích thân rót rượu, đích thân hầu hạ ta trước mặt hắn. Ta muốn hắn nhìn thấy cô ngoan ngoãn như thế nào khi nằm trong vòng tay ta. Nếu cô khiến ta hài lòng, ta sẽ dỡ bỏ lệnh niêm phong."

Nhược Hy sững sờ. Đây không chỉ là sự chiếm đoạt, đây là sự giết chết linh hồn. Hắn muốn cô phải tự tay đâm một nhát dao vào trái tim của người thanh mai trúc mã, muốn cô phải nhục nhã đến tận cùng để không bao giờ còn dám mơ tưởng đến bất kỳ ai khác.

"Được... tôi đồng ý." – Cô nhắm mắt lại, hai dòng lệ nóng hổi lăn dài.

Lục Viễn Chinh cười thỏa mãn, hắn siết chặt eo cô, đặt một nụ hôn đầy tính cảnh cáo lên môi cô: "Ngoan lắm. Nhớ lấy, tối nay đừng để lộ ra vẻ mặt đưa đám đó. Cô phải cười, phải lả lướt, phải khiến hắn hiểu rằng... cô đã hoàn toàn thuộc về Lục Viễn Chinh này."

Hắn buông cô ra, ném cho cô một hộp quà tinh xảo: "Mặc bộ này vào. Ta muốn hắn phải phát điên khi thấy cô xinh đẹp như thế nào trong thân phận người tình của ta."

Trong hộp là một chiếc sườn xám bằng lụa mỏng màu đỏ rực như máu, lộng lẫy và khêu gợi đến gai người. Nhược Hy biết, tối nay sẽ là một chương đen tối nhất trong cuộc đời cô tại phủ Đốc quân.