MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ THÙ CHUNG GỐIChương 11: BẢN ĐỒ QUÂN SỰ GIẤU KÍN

KẺ THÙ CHUNG GỐI

Chương 11: BẢN ĐỒ QUÂN SỰ GIẤU KÍN

839 từ · ~5 phút đọc

Đại sảnh phủ Đốc quân đêm nay sáng rực ánh đèn chùm pha lê, nhưng không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Trên bàn tiệc dài bày biện đủ sơn hào hải vị, Lục Viễn Chinh ngồi ở vị trí chủ tọa, phong thái ung dung của một kẻ nắm quyền sinh sát. Đối diện hắn là Tống Thiếu Khiêm với gương mặt nhợt nhạt, đôi tay siết chặt dưới gầm bàn.

Nhược Hy xuất hiện trong chiếc sườn xám đỏ rực như một đóa hồng tẩm độc. Lớp lụa mỏng dính sát vào từng đường cong, mỗi bước đi của cô đều khiến những sợi dây chuyền bạc ở cổ chân phát ra tiếng lanh lảnh.

"A Cửu, rót rượu cho Tống thiếu gia." – Lục Viễn Chinh thong thả lên tiếng, bàn tay hắn không rời khỏi eo cô, thản nhiên vuốt ve trước mặt khách.

Nhược Hy run rẩy cầm bình rượu quý, tiến lại gần Thiếu Khiêm. Khi dòng rượu hổ phách chảy vào ly, ánh mắt Thiếu Khiêm nhìn cô đầy đau đớn xen lẫn khinh miệt.

"Nhược Hy... em thật sự đã trở thành thế này sao?" – Thiếu Khiêm thầm thì, giọng nói run rẩy.

"Tống thiếu gia quá lời rồi. Bây giờ tôi chỉ là người của Đốc quân." – Cô cắn môi, cố giữ giọng lạnh lùng nhất có thể.

Lục Viễn Chinh bật cười ha hả, hắn đột ngột kéo Nhược Hy ngồi lên đùi mình ngay tại bàn tiệc. Hắn cầm ly rượu, đổ một chút lên đôi môi đỏ mọng của cô, rồi cúi xuống liếm lấy giọt rượu ấy một cách đầy khiêu khích.

"Thiếu Khiêm, anh thấy không? Cô ấy rất ngoan. Chỉ có ở bên cạnh ta, cô ấy mới biết thế nào là 'hương vị đàn bà'."

Thiếu Khiêm đập bàn đứng phắt dậy, nhưng ngay lập tức hàng chục họng súng của vệ binh quanh phòng đồng loạt lên nòng, hướng về phía anh. Lục Viễn Chinh vẫn bình thản, tay hắn bắt đầu lướt dưới tà sườn xám của Nhược Hy, khiến cô phải bặm môi để không phát ra tiếng rên rỉ giữa cơn nhục nhã.

"Ngồi xuống đi. Nếu anh muốn Tống gia được yên ổn, hãy thưởng thức bữa tối này cho trọn vẹn."

Bữa tiệc kéo dài trong sự tra tấn tinh thần. Lục Viễn Chinh uống rất nhiều, dường như hắn muốn dùng men rượu để gia tăng sự phấn khích khi sỉ nhục kẻ thù. Khi men say đã thấm, hắn lảo đảo đứng dậy, ôm chặt Nhược Hy:

"Ta vào trong lấy giấy tờ giải tỏa kho hàng cho anh. Nhược Hy, đi cùng ta."

Khi vào đến phòng đọc sách ngay cạnh phòng ăn, Lục Viễn Chinh dường như không trụ vững, hắn đổ gục xuống ghế sofa, hơi thở nồng nặc mùi rượu. Nhược Hy định quay lưng bỏ chạy, nhưng ánh mắt cô chợt khựng lại.

Trên bức tường sau lưng hắn, chiếc bản đồ hành quân thường ngày bị lệch đi một chút, để lộ góc của một két sắt âm tường bằng thép lạnh. Ngay trên bàn làm việc, một tờ giấy nháp vẫn còn vương những con số mật mã mà có lẽ hắn vừa mới thay đổi trước khi ra tiếp khách.

Tim Nhược Hy đập loạn nhịp. Đây rồi! Bản đồ quân sự chiến lược của sáu tỉnh miền Nam!

Cô quay lại nhìn Lục Viễn Chinh, hắn đã nhắm mắt, đầu ngửa ra sau, trông có vẻ đã say khướt. Nhược Hy nín thở, bước chân nhẹ nhàng tiến về phía két sắt. Tay cô run rẩy nhập từng con số theo tờ giấy nháp.

Cạch.

Tiếng động nhỏ vang lên như sấm bên tai cô. Cánh cửa thép hé mở, bên trong là một cuộn giấy da thắt dây lụa vàng. Nhược Hy run rẩy cầm lấy nó. Chỉ cần mang thứ này ra ngoài, gia tộc cô sẽ được phục hưng, quân đội phương Bắc sẽ có thể tiêu diệt Lục Viễn Chinh.

Nhưng đúng lúc cô vừa giấu cuộn giấy vào trong ngực áo, một bàn tay nóng hổi như lửa đốt đột ngột tóm chặt lấy cổ tay cô.

"Cô tìm thấy thứ mình muốn rồi sao, mèo nhỏ?"

Nhược Hy chết lặng. Lục Viễn Chinh mở mắt, đôi mắt hắn tỉnh táo đến lạ lùng, không hề có một chút dấu vết nào của men say. Hắn từ từ đứng dậy, ép cô vào cánh cửa két sắt lạnh lẽo, nụ cười trên môi hắn lúc này còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.

"Ta đã cho cô cơ hội để quay đầu... nhưng cô lại chọn cách này để phản bội ta."

Hắn giật mạnh cuộn giấy ra khỏi ngực áo cô, rồi thô bạo xé toạc chiếc sườn xám đỏ rực. Trong không gian chật hẹp của phòng chứa mật mã, mùi thù hận và dục vọng lại một lần nữa bùng nổ.

"Đêm nay, ta sẽ không trừng phạt cô vì thù hận nữa. Ta sẽ trừng phạt cô vì tội dám... lợi dụng sự 'say đắm' của ta."