699 từ · ~4 phút đọc
Nhược Hy đứng chết trân, hơi lạnh từ cánh cửa két sắt bằng thép thấm thấu vào lưng, nhưng sự run rẩy trong lòng cô còn buốt giá hơn gấp bội. Lục Viễn Chinh cầm cuộn bản đồ quân sự trên tay, ánh mắt hắn không còn chút men say nào, chỉ còn lại sự thất vọng tột cùng trộn lẫn với sát khí rợn người.
"Cô tưởng ta say sao?" – Hắn ném mạnh cuộn bản đồ lên bàn, âm thanh khô khốc vang vọng. "Nhược Hy, ta đã muốn tin cô dù chỉ một lần. Nhưng cô... cô thà chọn cái chết của Tống Thiếu Khiêm để đổi lấy thứ rác rưởi này?"
"Tôi không có sự lựa chọn!" – Nhược Hy hét lên, nước mắt vỡ òa. "Ngài đã giết cha tôi, san phẳng nhà tôi, ngài bắt tôi phải chọn lựa thế nào?"
Lục Viễn Chinh khựng lại, đôi mắt hắn đỏ ngầu. Hắn tiến lại gần, từng bước chân nện xuống sàn gỗ như tiếng gõ cửa của thần chết. Hắn không đánh cô, mà đột nhiên bật một chiếc máy phát nhạc cũ kỹ ở góc phòng. Bản nhạc Tango kịch tính và dồn dập vang lên.
"Tống Thiếu Khiêm vẫn đang ngồi ở ngoài kia, chờ cô mang giấy giải tỏa ra." – Hắn cầm lấy thanh gươm nghi lễ đặt trên giá, rút lưỡi kiếm sáng loáng ra khỏi vỏ. "Muốn hắn sống sót rời khỏi đây? Được. Nhảy cho ta xem một điệu. Nếu cô khiến ta hài lòng, ta sẽ tha cho hắn."
Nhược Hy nhìn lưỡi kiếm sắc lạnh trong tay hắn, rồi nhìn lại cơ thể mình trong bộ sườn xám đỏ đã rách nát một mảng lớn ở vai. Sự sỉ nhục trào dâng, nhưng tiếng súng ban chiều ở bãi tập vẫn còn ám ảnh cô. Cô không thể để Thiếu Khiêm chết.
Cô bắt đầu di chuyển theo nhịp nhạc. Đôi chân trần bước đi trên thảm lông thú, tà áo đỏ rách rưới bay phấp phới theo từng vòng xoay. Đây không phải là vũ điệu của sự quyến rũ, mà là vũ điệu của một linh hồn đang bị xé nát.
Lục Viễn Chinh đứng giữa phòng, hắn dùng lưỡi kiếm lạnh lẽo đi theo từng đường cong trên cơ thể cô khi cô xoay người. Mũi kiếm lướt qua làn da trắng ngần ở đùi, rồi dừng lại ngay yết hầu khi cô ngửa người ra sau theo nhịp nhạc.
"Xoay đi... mạnh hơn nữa!" – Hắn gầm lên, hơi thở gấp gáp.
Hắn đột ngột buông thanh kiếm, tiến tới túm lấy eo cô, kéo mạnh cô vào một nhịp Tango cuồng loạn. Trong ánh đèn dầu leo lét, hai bóng hình một đỏ một đen quyện vào nhau như hai con thú đang cắn xé. Hắn xoay cô điên cuồng, để mặc cho những giọt nước mắt của cô rơi trên vai quân phục của mình.
Bản nhạc kết thúc bằng một nhịp dồn dập. Lục Viễn Chinh ép Nhược Hy nằm rạp lên bàn làm việc, ngay trên cuộn bản đồ quân sự mà cô vừa định đánh cắp.
"Vũ điệu này... cô nhảy cho ta, hay nhảy cho hắn?" – Hắn thô bạo xé nát phần còn lại của chiếc sườn xám, để mặc cô trần trụi dưới ánh mắt thiêu đốt của mình.
"Tôi hận ngài..." – Nhược Hy thào thào, đôi mắt rực cháy nhìn hắn lần cuối trước khi bị cơn bão dục vọng của hắn nhấn chìm.
Lục Viễn Chinh không trả lời, hắn chiếm lấy cô ngay trên chiếc bàn chứa đầy bí mật quốc gia. Sự tiếp xúc giữa làn da mềm mại của cô và lớp giấy da khô khốc của bản đồ tạo nên những âm thanh sột soạt đầy châm biếm. Hắn hôn lên những giọt nước mắt của cô, nụ hôn mang vị mặn của sự phản bội.
Ở căn phòng bên cạnh, Tống Thiếu Khiêm vẫn ngồi đó, đơn độc giữa bàn tiệc lạnh ngắt, không hề hay biết rằng người con gái mình yêu đang phải dùng cả linh hồn và thể xác để đổi lấy mạng sống cho anh trên một "lưỡi dao" mang tên Lục Viễn Chinh.