MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ THÙ CHUNG GỐIChương 13: BÍ MẬT TRONG NGĂN KÉO KHÓA

KẺ THÙ CHUNG GỐI

Chương 13: BÍ MẬT TRONG NGĂN KÉO KHÓA

757 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm "vũ điệu trên lưỡi dao" đầy nghiệt ngã, Nhược Hy bị nhốt chặt trong phòng ngủ của Lục Viễn Chinh. Hắn đã đi từ sớm để tiễn – hay đúng hơn là áp giải – Tống Thiếu Khiêm rời khỏi Giang Thành. Cô nằm trên chiếc giường lớn, rèm lụa buông xõa, cảm giác như mình là một con búp bê sứ đã nứt toác, chỉ chờ một cơn gió mạnh là sẽ tan tành.

Nhưng dòng máu của họ Thẩm không cho phép cô gục ngã. Cô cần tìm một lối thoát, hoặc ít nhất là một thứ gì đó để trả đũa. Nhược Hy ngồi dậy, ánh mắt cô vô tình quét qua gầm giường gỗ trạm trổ cầu kỳ. Ở một góc khuất, có một vết xước rất nhẹ trên nền sàn, như thể có thứ gì đó thường xuyên được kéo ra kéo vào.

Cô quỳ xuống, dùng bàn tay nhỏ bé lần mò dọc theo gầm giường.

Cạnh.

Một ngăn kéo ẩn, nhỏ xíu và nằm chìm hẳn vào khung gỗ, bật ra. Nhược Hy nín thở. Cô cứ ngỡ bên trong sẽ là thuốc độc, mật mã quân sự mới, hay thậm chí là danh sách những gián điệp bị hắn trừ khử. Nhưng không.

Bên trong là một xấp thư đã cũ, giấy đã chuyển sang màu vàng ố, được buộc lại bằng một sợi dây lụa đỏ đã bạc màu. Ở góc mỗi phong thư đều có dấu triện của Thẩm gia – gia tộc của cô.

Nhược Hy run rẩy mở lá thư trên cùng. Nét chữ cứng cáp, quen thuộc đập vào mắt khiến cô suýt ngất đi. Đó là chữ của cha cô – Thẩm tướng quân.

"Viễn Chinh, nếu bức thư này đến tay cháu, có lẽ ta đã không còn trên đời. Đừng để Nhược Hy biết về thỏa thuận giữa hai nhà chúng ta. Quân đội phương Bắc đã thâm nhập quá sâu, ta chỉ có thể dùng cái chết để bảo vệ bí mật về kho vũ khí ngầm. Hãy hứa với ta, bằng mọi giá, phải bảo vệ con bé, dù nó có hận cháu đến xương tủy..."

Nhược Hy bàng hoàng, tai cô ù đi. Thỏa thuận? Bảo vệ? Những gì cô tận mắt chứng kiến đêm đó – ngọn lửa thiêu rụi Thẩm gia, bóng dáng Lục Viễn Chinh cầm súng đứng giữa đống đổ nát – chẳng lẽ tất cả chỉ là một phần của một vở kịch tàn khốc hơn?

Đúng lúc đó, tiếng ủng da nện nặng nề ngoài hành lang vang lên. Lục Viễn Chinh đã trở về.

Nhược Hy cuống cuồng định cất xấp thư lại, nhưng đã quá muộn. Cánh cửa phòng bật mở. Lục Viễn Chinh bước vào, vai áo quân phục còn vương chút bụi đường. Ánh mắt hắn ngay lập tức đóng đinh vào xấp thư trên tay cô.

Không gian rơi vào sự im lặng nghẹt thở.

"Ai cho phép cô chạm vào nó?" – Giọng hắn không gầm thét như mọi khi, mà trầm xuống, mang theo một nỗi đau bấy lâu nay được che giấu dưới lớp vỏ sắt đá.

Nhược Hy đứng dậy, hai tay siết chặt những lá thư đến nhăn nhúm: "Ngài nói đi... đây là cái gì? Cha tôi... tại sao ông ấy lại gửi thư cho ngài? Sự thật về đêm đó là thế nào?"

Lục Viễn Chinh tiến lại gần, từng bước chân như giẫm lên trái tim đang rướm máu của cô. Hắn tước lấy xấp thư từ tay cô, rồi bất ngờ ép cô vào cột giường gỗ. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang đẫm lệ của cô, bàn tay thô ráp vuốt ve gò má nhợt nhạt.

"Có những sự thật... còn đau đớn hơn cả sự căm ghét, Nhược Hy ạ." – Hắn thì thầm, nụ hôn của hắn lần này không mang theo sự chiếm hữu, mà mang theo vị đắng ngắt của những bí mật không thể nói ra. "Cô muốn biết? Được, vậy thì hãy dùng cả đời này để trả giá cho sự tò mò đó đi."

Hắn đột ngột nhấc bổng cô lên, ném cô xuống đống gối nệm mềm mại. Trong cơn hỗn loạn của cảm xúc, Nhược Hy không biết mình nên đẩy hắn ra hay ôm lấy hắn. Nếu hắn không phải là kẻ thù, vậy bấy lâu nay cô đã hận ai? Và nếu hắn thực sự đang bảo vệ cô... thì sự chiếm đoạt tàn nhẫn này là sự che chở, hay là một hình thức chuộc lỗi điên cuồng?