MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ THÙ CHUNG GỐIChương 14: ÁNH MẮT THÂM TRẦM CỦA KẺ SĂN MỒI

KẺ THÙ CHUNG GỐI

Chương 14: ÁNH MẮT THÂM TRẦM CỦA KẺ SĂN MỒI

699 từ · ~4 phút đọc

Lục Viễn Chinh không trả lời những câu hỏi của Nhược Hy bằng lời nói. Hắn lôi cô ra khỏi phủ ngay trong đêm, trên một chiếc xe Jeep quân sự mui trần, lao vun vút về phía nghĩa trang hoang vắng nằm ở rìa Giang Thành.

Gió đêm rít qua tai, lạnh buốt. Nhược Hy ngồi bên cạnh, mái tóc dài xõa tung, đôi mắt vẫn chưa ráo nước sau khi đọc những lá thư của cha. Lục Viễn Chinh lái xe với tốc độ điên cuồng, đôi bàn tay gân guốc siết chặt vô lăng, ánh mắt hắn thâm trầm như một vực sâu không đáy.

Xe dừng lại trước một ngôi mộ không bia đá, chỉ có một nhành hoa nhài trắng đã héo úa đặt phía trước.

"Xuống xe." – Hắn lạnh lùng ra lệnh.

Nhược Hy bước xuống, đôi chân trần chạm vào lớp cỏ đẫm sương đêm. Lục Viễn Chinh tiến lại gần ngôi mộ, hắn châm một điếu thuốc, làn khói trắng tan nhanh trong gió.

"Đây là nơi cha cô thực sự nằm xuống. Không phải ở trong đám cháy của Thẩm phủ. Ta đã đưa ông ấy ra ngoài khi ngọn lửa vừa bùng lên, nhưng vết thương do bị kẻ phản bội đâm từ sau lưng quá sâu..."

"Kẻ phản bội? Ngài nói dối! Chính quân đội của ngài đã nổ súng!" – Nhược Hy hét lên, uất hận dâng trào.

Lục Viễn Chinh đột ngột quay lại, nắm lấy vai cô, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của mình. "Quân đội của ta nổ súng để áp chế đám phiến quân phương Bắc đang mặc quân phục của Lục gia! Kẻ đâm cha cô... chính là người chú ruột mà cô hằng kính trọng, Thẩm Kiến Bình. Ông ta đã bán đứng kho vũ khí để đổi lấy chức vị ở phương Bắc!"

Nhược Hy chết lặng. Thế giới quanh cô như sụp đổ. Chú cô? Người đã dìu dắt cô từ nhỏ?

Đúng lúc đó, một tia đỏ từ kính ngắm laser quét qua ngực Lục Viễn Chinh.

"Nằm xuống!" – Lục Viễn Chinh gầm lên.

Hắn ôm chặt lấy Nhược Hy, lăn mấy vòng trên nền đất sỏi ngay khi một tiếng súng bắn tỉa xé toạc màn đêm. Viên đạn găm trúng chiếc xe Jeep, khiến xăng rò rỉ và bốc cháy.

"Chúng đến rồi." – Lục Viễn Chinh rút khẩu súng lục, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh và hưng phấn một cách kỳ lạ – ánh mắt của một kẻ săn mồi thực thụ đang đứng trước bầy sói.

Hắn đẩy một khẩu súng ngắn vào tay Nhược Hy, hơi ấm từ tay hắn truyền sang cô, vững chãi đến lạ thường. "Nghe cho kỹ, nếu cô muốn sống để đòi nợ máu từ Thẩm Kiến Bình, thì đêm nay, cô phải bảo vệ lưng cho ta. Hiểu chưa?"

Nhược Hy nhìn khẩu súng, rồi nhìn vết máu đang thấm ra từ vai áo của Lục Viễn Chinh do vết thương cũ bị động mạnh. Sự hận thù bấy lâu nay bỗng chốc trở nên mơ hồ, nhường chỗ cho một bản năng sinh tồn mãnh liệt.

Hàng loạt bóng đen từ bụi rậm lao ra. Lục Viễn Chinh đứng chắn trước mặt cô, mỗi phát súng hắn bắn ra đều tàn nhẫn và chính xác. Nhưng kẻ thù quá đông. Một gã sát thủ lẻn được ra sau lưng hắn, giơ dao định đâm xuống.

"Cẩn thận!" – Nhược Hy hét lên. Không kịp suy nghĩ, cô bóp cò.

Đoàng!

Gã sát thủ đổ gục. Nhược Hy bàng hoàng, đôi tay run rẩy. Cô vừa cứu kẻ thù của đời mình? Hay cô vừa cứu người đàn ông duy nhất còn lại bảo vệ mình trên thế gian này?

Lục Viễn Chinh quay lại, nhìn cô một giây. Trong khoảnh khắc giữa làn khói súng và lửa cháy, hắn nở một nụ cười ngạo nghễ, đầy chiếm hữu. Hắn lao đến, ôm lấy gáy cô, trao cho cô một nụ hôn nồng nặc mùi thuốc súng và sự điên cuồng trước khi tiếp tục nổ súng vào quân địch.

"Ngoan lắm, mèo nhỏ. Đêm nay sống sót trở về, ta sẽ thưởng cho cô... sự thật cuối cùng."