MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ THÙ CHUNG GỐIChương 15: KHẾ ƯỚC BẰNG NỤ HÔN

KẺ THÙ CHUNG GỐI

Chương 15: KHẾ ƯỚC BẰNG NỤ HÔN

705 từ · ~4 phút đọc

Trận mưa rừng xối xả xóa sạch dấu vết của cuộc truy đuổi, nhưng cũng khiến hơi lạnh thấm sâu vào xương tủy. Lục Viễn Chinh và Nhược Hy ẩn náu trong một hang động đá vôi hẻo lánh. Chiếc xe đã nổ tung, bộ đàm hỏng, họ hoàn toàn bị cô lập giữa núi rừng đại ngàn.

Lục Viễn Chinh tựa lưng vào vách đá, gương mặt thường ngày sắt đá giờ đây đỏ bừng một cách bất thường. Vết thương trên vai hắn sau cuộc lăn lộn ở nghĩa trang đã bị nhiễm trùng, rỉ ra thứ máu sẫm màu đáng sợ. Hắn bắt đầu mê man, hơi thở nóng hổi và dồn dập.

"Nhược Hy... chạy đi..." – Hắn lẩm bẩm trong cơn sốt, bàn tay vẫn siết chặt lấy khẩu súng như một bản năng.

Nhược Hy run rẩy nhóm một đống lửa nhỏ bằng mớ lá khô sót lại. Cô nhìn người đàn ông trước mặt – kẻ đã giam cầm cô, sỉ nhục cô, nhưng cũng là kẻ vừa lấy thân mình che đạn cho cô. Sự thật về người chú phản bội vẫn đang cào xé tâm trí cô, khiến cô nhận ra mình bấy lâu nay đã hận nhầm người.

"Lục Viễn Chinh, ngài tỉnh lại đi! Đừng chết..." – Cô ôm lấy đầu hắn, hoảng hốt khi thấy nhiệt độ cơ thể hắn tăng cao đáng sợ. Hắn đang bị co giật vì lạnh nhưng bên trong lại nóng như lửa đốt.

Trong tình thế ngặt nghèo, Nhược Hy nhớ đến lời của mẹ cô ngày xưa: Cách tốt nhất để hạ sốt và giữ ấm cho một người đang hấp hối giữa rừng lạnh là truyền nhiệt trực tiếp.

Cô run rẩy cởi bỏ bộ sườn xám đỏ đã rách nát, chỉ còn lại lớp nội y mỏng manh. Cô tiến lại gần, vòng tay ôm chặt lấy cơ thể vạm vỡ nhưng đang run rẩy của hắn. Làn da trắng ngần của cô chạm vào lớp cơ bắp nóng rẫy, tạo nên một sự xung đột nhiệt độ mạnh mẽ.

Cảm nhận được hơi ấm mềm mại, Lục Viễn Chinh theo bản năng ôm lấy cô. Hắn mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu vì sốt nhìn cô đầy mơ hồ.

"Cô... định giết ta lúc này sao?" – Hắn thào thào, nụ cười vẫn mang nét ngạo nghễ thường thấy nhưng đã yếu ớt đi nhiều.

"Tôi đang cứu ngài. Đồ khốn, ngài không được chết trước khi trả lại sự trong sạch cho Thẩm gia!" – Nhược Hy khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên lồng ngực hắn.

Lục Viễn Chinh nhìn cô, trong khoảnh khắc giữa ranh giới sinh tử, mọi âm mưu và thù hận dường như tan biến. Hắn đưa bàn tay run rẩy vuốt ve khuôn mặt cô, rồi đột ngột kéo đầu cô xuống, chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn nồng cháy nhưng đầy tuyệt vọng.

Nụ hôn này không có sự cưỡng ép, không có sự sỉ nhục. Nó mang vị mặn của nước mắt, vị đắng của máu và sự khao khát sinh tồn mãnh liệt. Trong hang động tối tăm, chỉ có tiếng lửa tí tách và tiếng hơi thở quấn quýt, họ trao cho nhau một "khế ước" không lời. Nhược Hy đáp lại nụ hôn ấy, đôi tay cô siết chặt lấy cổ hắn, như thể muốn dùng tất cả sức sống của mình để giữ hắn lại với thế gian này.

Đêm đó, giữa hơi ấm xác thịt hòa quyện, Nhược Hy hiểu rằng khế ước này đã buộc chặt định mệnh của cô vào hắn. Cô không còn là con mồi, hắn cũng không còn là kẻ săn mồi. Họ là hai linh hồn cô độc đang sưởi ấm cho nhau giữa đêm trường Dân quốc đầy khói lửa.

Khi ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua cửa hang, cơn sốt của Lục Viễn Chinh đã lui. Hắn nhìn cô gái đang ngủ thiếp đi trong vòng tay mình, đôi mắt hắn hiện lên một sự dịu dàng chưa từng thấy – một sự dịu dàng còn đáng sợ hơn cả sự tàn nhẫn, vì nó hứa hẹn một sự chiếm hữu vĩnh viễn không bao giờ buông tay.