Tiếng vĩ cầm réo rắt trong sảnh đường khách sạn Grand Palace đột ngột đứt quãng bởi một tiếng thét xé lòng, sau đó là tiếng thủy tinh vỡ tan tành. Lê Diệp đứng sững sờ giữa sân khấu, tà váy lụa trắng muốt dính những vệt rượu vang đỏ thẫm như máu. Nhưng đó không phải rượu.
Dưới chân cô, Trịnh Cao – vị hôn phu, niềm tự hào của giới công tố – đang ôm lấy ngực, máu tuôn qua kẽ tay anh thấm đẫm tấm thảm nhung. Trong cơn hỗn loạn của khách mời, Lê Diệp không nhìn thấy hung thủ, cô chỉ thấy một thế giới đang sụp đổ.
Cảnh sát ập đến. Ánh đèn flash từ cánh phóng viên nhấp nháy liên hồi, thiêu đốt đôi mắt đang mờ đi vì hoảng loạn của cô. Giữa đám đông đang nháo nhào, một bóng hình cao lớn đứng tách biệt ở góc hành lang tối. Hắn mặc bộ suit đen cắt may thủ công tinh xảo, tay đút túi quần, lặng lẽ quan sát cô như một thợ săn đang nhìn con mồi vừa rơi vào bẫy. Đó là Trần Diễn.
Hai tiếng sau, Lê Diệp ngồi trong phòng thẩm vấn lạnh lẽo của sở cảnh sát. Vai cô run lên bần bật, chiếc váy đính hôn rách rưới khiến cô trông như một con búp bê bị vứt bỏ. Cánh cửa sắt nặng nề rít lên một tiếng khô khốc, nhưng người bước vào không phải viên cảnh sát ban nãy.
Trần Diễn đặt túi hồ sơ xuống bàn, kéo ghế ngồi đối diện cô. Ánh đèn sợi đốt trên trần nhà soi rõ khuôn mặt lạnh lùng và đôi mắt sâu hoắm, sắc lẹm của hắn.
"Lê Diệp, nghệ sĩ phục chế tranh cổ, vị hôn thê tội nghiệp của công tố viên Trịnh."
Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn như tiếng lá khô cọ vào nhau. Hắn không nhìn hồ sơ, chỉ nhìn chằm chằm vào vết máu khô trên cổ tay trắng ngần của cô.
"Tôi không giết anh ấy... tôi không làm..." Cô thều thào, đôi môi tái nhợt.
Trần Diễn khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn vươn người tới trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người đến mức cô có thể cảm nhận được mùi thuốc lá đắt tiền và sự áp chế mãnh liệt tỏa ra từ người hắn. Bàn tay thô ráp của hắn bất ngờ nắm lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng lên đối diện với sự thật tàn khốc.
"Tôi biết cô không làm. Nhưng tất cả bằng chứng tại hiện trường đều nói rằng cô có tội. Vị hôn phu của cô đang hôn mê sâu, và kẻ duy nhất có thể lôi cô ra khỏi vũng bùn này..." Hắn dừng lại, ngón tay cái khẽ mơn trớn cánh môi đang run rẩy của cô, một sự đụng chạm đầy nguy hiểm và sai trái. "... là tôi."
Lê Diệp rùng mình. Cô biết người đàn ông này. Trần Diễn – kẻ chuyên bào chữa cho những linh hồn sa đọa, đối thủ truyền kiếp luôn tìm cách làm nhục Trịnh Cao trên tòa án.
"Tại sao anh lại giúp tôi?"
Trần Diễn cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi vương trên vành tai cô, lời thì thầm mang theo sự chiếm hữu thầm lặng: "Vì tôi muốn xem, sau lớp vỏ thanh khiết này, cô thực sự là thiên thần... hay là kẻ đồng lõa xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp."
Đêm đó, bản hợp đồng bào chữa được ký kết không phải bằng tiền, mà bằng một lời hứa ngầm định giữa hai kẻ đứng ở hai đầu chiến tuyến. Một mối quan hệ cấm kỵ chính thức bắt đầu từ đống tro tàn của một buổi lễ đính hôn tan vỡ.