Văn phòng của Trần Diễn nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà cũ, nơi ánh đèn đường thành phố chỉ có thể hắt lên những vệt sáng yếu ớt qua khung cửa sổ bám đầy bụi mờ. Không có sự sang trọng phô trương, nơi này nồng nặc mùi giấy cũ, mùi gỗ mục và một mùi hương đặc trưng của riêng hắn – trầm mặc và kích thích.
Trần Diễn ném chiếc áo khoác lên sofa, chỉ tay vào chiếc ghế bọc da đã sờn. "Ngồi đi. Ở đây cô an toàn, ít nhất là trước sự săn đuổi của báo chí."
Lê Diệp vẫn mặc nguyên chiếc váy đính hôn đã bị vấy bẩn, đôi vai nhỏ bé co rụt lại. Cô không ngồi, mà đứng chôn chân giữa phòng, nhìn bóng lưng rộng lớn của hắn đang rót rượu. Tiếng chất lỏng hổ phách va vào thành ly thủy tinh nghe lách tách trong không gian tĩnh mịch.
"Tôi muốn gặp Trịnh Cao. Anh ấy..."
"Anh ta chưa chết, nhưng cũng chẳng tỉnh lại để cứu cô đâu." Trần Diễn cắt ngang, giọng hắn lạnh tanh. Hắn quay lại, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Mỗi bước chân của hắn như nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Lê Diệp.
Hắn đứng sát ngay sau lưng cô, hơi nóng từ cơ thể hắn xuyên qua lớp lụa mỏng manh của chiếc váy đính hôn. Lê Diệp định bước tới trước để né tránh, nhưng bàn tay của Trần Diễn đã nhanh hơn, hắn đặt tay lên mặt bàn phía trước, bao vây cô vào giữa lồng ngực mình và cạnh bàn gỗ cứng nhắc.
"Luật sư Trần, đây là..."
"Suỵt." Hắn thì thầm, bàn tay còn lại đưa lên, chậm rãi nới lỏng chiếc khóa kéo bị kẹt sau lưng cô.
Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào làn da trần khiến Lê Diệp run rẩy dữ dội. Cô định quay lại phản kháng, nhưng giọng nói trầm đục của hắn sát bên tai đã đóng băng mọi ý định: "Váy của cô dính máu của anh ta. Cô muốn giữ nó làm kỷ niệm, hay muốn tôi giúp cô thoát khỏi cái bằng chứng tội lỗi này?"
Chiếc khóa kéo trượt xuống một đoạn, để lộ bờ vai trắng ngần và sống lưng mảnh dẻ của người phụ nữ. Trần Diễn không vội vã. Hắn dùng những ngón tay thô ráp của một kẻ từng trải, mơn trớn nhẹ nhàng từ hõm cổ xuống xương bả vai cô. Đó là một sự đụng chạm không rõ là an ủi hay là sự sỉ nhục, nhưng nó mang theo một luồng điện khiến da gà cô nổi lên.
Lê Diệp nhắm nghiền mắt, hơi thở đứt quãng. Cô cảm nhận được môi hắn lướt qua làn tóc mai, không chạm hẳn vào da nhưng hơi nóng thì thiêu đốt. Đây chính là sự cưỡng ép dịu dàng mà hắn dành cho cô – hắn không dùng vũ lực, hắn dùng sự yếu thế của cô để bẻ gãy mọi sự phản kháng.
"Nhìn vào gương đi," hắn ra lệnh.
Trong tấm gương lớn treo đối diện, Lê Diệp thấy mình thật thảm hại. Một cô dâu bị vấy bẩn, đang đứng trong vòng tay của kẻ thù lớn nhất của chồng sắp cưới. Ánh mắt Trần Diễn trong gương nhìn cô đầy chiếm hữu, đôi bàn tay hắn giờ đã đặt trên eo cô, siết nhẹ như một lời nhắc nhở về quyền sở hữu.
"Từ giờ phút này, cô không còn là vị hôn thê của công tố viên chính trực kia nữa," Trần Diễn xoay người cô lại, ép cô đối diện với ánh mắt sâu hoắm của mình. "Cô là quân bài của tôi. Và để thắng trận này, cô phải thuộc về tôi hoàn toàn. Cả cơ thể lẫn những bí mật mà cô đang giấu kín trong tim."
Lê Diệp cắn chặt môi đến bật máu, cảm nhận được vị mặn chát của sự phản bội đang lan tỏa. Cô biết mình đang rơi vào một hố sâu không đáy, nhưng hơi ấm từ bàn tay đang áp sát sau lưng lại là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy mình còn đang sống giữa cơn ác mộng này.