MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Tội Đồ Ngọt NgàoChương 3

Kẻ Tội Đồ Ngọt Ngào

Chương 3

714 từ · ~4 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, văn phòng của Trần Diễn bị đánh thức bởi những tiếng đập cửa dồn dập. Đội cảnh sát điều tra dưới sự dẫn dắt của Lâm – cộng sự thân tín nhất của Trịnh Cao – đã tìm đến. Họ mang theo lệnh khám xét và yêu cầu dẫn giải nhân chứng.

Lê Diệp giật mình tỉnh dậy trên chiếc sofa chật hẹp, tấm áo sơ mi đen của Trần Diễn mà cô mượn tạm tối qua trễ xuống một bên vai. Cô hoảng loạn nhìn ra phía cửa, nơi những bóng người mờ ảo đang đứng sau lớp kính.

"Ngồi yên đó." Trần Diễn bước ra từ phòng nghỉ nhỏ phía sau, phong thái vẫn điềm tĩnh như thể hắn đã dự tính trước mọi chuyện. Hắn chỉnh lại măng sét áo, rồi thản nhiên mở cửa.

"Luật sư Trần, chúng tôi có lệnh đưa Lê Diệp về sở để lấy thêm lời khai. Cô ấy là nghi phạm chính hiện nay," Lâm gằn giọng, ánh mắt đầy thù hằn quét vào trong phòng.

Trần Diễn chắn ngang lối đi, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ thách thức hiện lên. "Nghi phạm? Các anh có bằng chứng gì ngoài việc cô ấy đứng cạnh nạn nhân? Lê Diệp hiện là thân chủ của tôi. Và với tư cách là luật sư bào chữa, tôi có quyền từ chối mọi cuộc tiếp xúc không có sự giám sát của mình khi tâm lý thân chủ tôi đang bất ổn."

"Anh đang che giấu tội phạm đấy, Diễn!"

"Tôi đang bảo vệ công lý, thứ mà các anh đang cố tình bóp méo vì tư thù cá nhân," Trần Diễn lạnh lùng đáp trả, rồi đóng sầm cửa lại trước sự ngỡ ngàng của đội điều tra.

Hắn quay vào phòng, thấy Lê Diệp đang đứng nép vào góc tường, đôi mắt mở to sợ hãi. Sự mong manh của cô trong chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của hắn tạo nên một khung cảnh tương phản đầy kích thích. Trần Diễn tiến lại gần, gót giày da nện xuống sàn gỗ nghe khô khốc.

Hắn không dừng lại cho đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn là một hơi thở. Hắn chống một tay lên tường, cúi xuống nhìn sâu vào đôi mắt u uất của cô.

"Cô sợ họ, hay sợ tôi?"

Lê Diệp run rẩy, đôi tay nhỏ bé bấu chặt vào vạt áo sơ mi. "Họ sẽ không buông tha cho tôi. Trịnh Cao... anh ấy vẫn chưa tỉnh lại."

"Anh ta tỉnh lại mới là mối nguy cho cô," Trần Diễn bất ngờ nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với sự thật phũ phàng. "Đừng giả vờ nữa, Lê Diệp. Đêm qua, tôi đã kiểm tra hồ sơ phục chế của cô. Bức tranh 'Người đàn bà trong bóng tối' mà cô phục chế cho Trịnh Cao... đó là đồ giả, đúng không?"

Lê Diệp lúng túng, hơi thở trở nên dồn dập. Bí mật mà cô chôn giấu bao lâu nay bị hắn bóc trần một cách tàn nhẫn. Sự cấm kỵ giữa họ giờ đây không chỉ là sự phản bội tình cảm, mà còn là sự đồng lõa trong tội ác.

"Anh... anh muốn gì?"

Trần Diễn áp sát hơn, môi hắn gần như chạm vào vành tai đỏ ửng của cô. "Tôi muốn sự thật. Và tôi muốn sự trung thành tuyệt đối của cô. Đổi lại, tôi sẽ biến cô thành người phụ nữ trong sạch nhất thế gian này trước mặt tòa án."

Hắn đột ngột luồn tay vào sau gáy cô, kéo cô sát lại gần hơn. Một cái ôm mang theo sự chiếm hữu và đe dọa. Lê Diệp cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của hắn đập qua lớp vải, và một cảm giác rạo rực không tên bắt đầu nhen nhóm nơi đáy lòng. Cô biết mình đang bước qua lằn ranh đạo đức, đang dựa dẫm vào kẻ thù để tồn tại, và ghê tởm thay, cô bắt đầu cảm thấy nghiện cái cảm giác được ác quỷ này bảo hộ.

"Bây giờ," Trần Diễn thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng bị kìm nén, "chúng ta sẽ bắt đầu buổi lấy lời khai thực sự. Chỉ có tôi, và cô."