Cánh cửa văn phòng được khóa trái bằng một tiếng "cạch" khô khốc. Trần Diễn kéo rèm cửa, chặn đứng những tia nắng sớm ít ỏi đang cố len lỏi vào phòng. Không gian chìm vào một thứ ánh đèn tù mù vàng vọt, chỉ đủ để soi rõ những đường nét mờ ảo của đối phương.
Trần Diễn ngồi xuống chiếc ghế bành lớn, tháo hai cúc áo sơ mi, để lộ lồng ngực săn chắc và vẻ phong trần đầy nam tính. Hắn hất hàm về phía chiếc ghế gỗ nhỏ đối diện, nhưng Lê Diệp vẫn đứng đó, đôi chân trần trên sàn gỗ lạnh lẽo khiến cô khẽ co rút lại.
"Lại đây," hắn ra lệnh, giọng nói không quá lớn nhưng chứa đựng một quyền uy không thể chối từ.
Lê Diệp bước tới, nhưng thay vì để cô ngồi đối diện, Trần Diễn bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh một cái khiến cô ngã nhào vào lòng hắn. Cô hốt hoảng chống tay lên vai hắn, cảm nhận được khối cơ bắp cứng cáp ẩn sau lớp vải lụa. Chiếc áo sơ mi rộng thùng thình xô lệch, để lộ một bên vai trần và đôi chân dài miên man đang run rẩy.
"Chúng ta sẽ lấy lời khai theo cách của tôi," Trần Diễn thì thầm, bàn tay hắn luồn vào mái tóc hơi rối của cô, ép đầu cô tựa lên vai mình. "Mỗi khi cô nói dối, tôi sẽ có cách để nhắc nhở cô."
"Tôi... tôi không có gì để giấu anh nữa," Lê Diệp lắp bắp, hơi thở cô trở nên hỗn loạn khi cảm nhận được bàn tay hắn bắt đầu lướt chậm rãi dọc theo cột sống cô.
"Bức tranh đó... Trịnh Cao biết nó là giả từ khi nào?" giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự chiếm hữu thầm lặng.
"Anh ấy không biết... anh ấy chỉ nhờ tôi phục chế để đem tặng cho vị quan chức lớn trong buổi tiệc đính hôn," cô nhắm mắt lại, cố gắng ngăn mình không rên rỉ khi những ngón tay của hắn dừng lại ở thắt lưng cô, siết nhẹ.
"Nói dối."
Trần Diễn bất ngờ cúi xuống, môi hắn áp sát vào vùng cổ nhạy cảm của cô, hơi thở nóng rực phả vào làn da mỏng manh. Hắn không hôn, nhưng cái cách hắn kề sát răng vào mạch đập đang nhảy nhót nơi cổ cô khiến Lê Diệp cảm thấy mình như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Một cảm giác run rẩy đầy kích thích lan tỏa khắp cơ thể cô.
"Trịnh Cao là một kẻ tham vọng, hắn thừa biết đó là hàng giả nhưng vẫn muốn dùng nó làm bàn đạp. Cô là kẻ đồng lõa, hay là nạn nhân bị hắn dùng để thế mạng?"
Hắn xoay người cô lại, bắt cô ngồi đối diện trên đùi mình. Ở tư thế này, sự tiếp xúc da thịt giữa hai người trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Lê Diệp nhìn thấy trong mắt Trần Diễn không chỉ là sự tra hỏi, mà còn là một ngọn lửa dục vọng được che đậy khéo léo dưới lớp vỏ luật sư lạnh lùng.
"Tôi không có sự lựa chọn," cô thầm thì, đôi mắt đẫm nước.
"Bây giờ thì có rồi." Trần Diễn nâng một chân cô lên, ngón tay cái mơn trớn mắt cá chân rồi từ từ trượt lên bắp đùi trắng ngần. "Cô có hai lựa chọn: Hoặc là trở thành quân cờ của Trịnh Cao và vào tù, hoặc là trở thành... 'bí mật' của tôi."
Lê Diệp hiểu ý nghĩa của từ "bí mật" đó. Đó là một sự đánh đổi giữa tự do và phẩm giá. Cô nhìn vào đôi môi mỏng của hắn, rồi nhìn xuống huy hiệu luật sư cài trên ngực áo. Một sự mỉa mai đến tột cùng. Trong văn phòng này, công lý đã bị gạt sang một bên, chỉ còn lại cuộc thương lượng của những kẻ tội đồ.
Cô run rẩy đưa tay lên, vòng qua cổ hắn, chủ động thu hẹp khoảng cách cuối cùng. "Anh sẽ thắng vụ này chứ?"
Trần Diễn nhếch mép, bàn tay hắn siết chặt eo cô, kéo cô sát vào sự cứng rắn của mình. "Tôi chưa bao giờ thua khi món quà chiến thắng lại ngọt ngào như thế này."
Hắn vùi đầu vào hõm vai cô, hít hà mùi hương thanh khiết còn sót lại, trong khi đôi bàn tay bắt đầu khám phá những vùng cấm kỵ trên cơ thể người đàn bà của đối thủ. Ở bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát vẫn hú vang, nhưng trong căn phòng tối này, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc và nhịp tim đập loạn xạ của hai kẻ đang cùng nhau rơi xuống vực thẳm.