MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Tội Đồ Ngọt NgàoChương 5

Kẻ Tội Đồ Ngọt Ngào

Chương 5

778 từ · ~4 phút đọc

Tiếng giày cao gót của Lê Diệp nện xuống nền gạch men của bệnh viện trung ương nghe lạc lõng và đơn độc, nhưng bên cạnh cô, sự hiện diện của Trần Diễn lại giống như một bức tường thành vững chãi, cũng lại như một bóng ma quyền lực khiến người ta vừa sợ vừa nể.

Hắn đã bắt cô thay bộ váy lụa đen ôm sát, cổ cao kín đáo nhưng lại làm tôn lên nước da trắng ngần và vẻ u uất đầy mê hoặc. Trần Diễn không nắm tay cô, nhưng hắn đi sát phía sau, bàn tay thỉnh thoảng đặt nhẹ lên thắt lưng cô như một cách đánh dấu chủ quyền kín đáo trước những ánh mắt tò mò của bác sĩ và y tá.

"Nhớ kỹ," Trần Diễn cúi đầu, lời thì thầm sát bên tai cô giữa hành lang đông người, "cô là vị hôn thê trung thành đang đau khổ. Không được nhìn vào mắt bất kỳ ai, trừ tôi."

Tại cửa phòng hồi sức tích cực, gia đình họ Trịnh đã đứng đợi sẵn. Bà Trịnh – mẹ của Trịnh Cao – vừa thấy Lê Diệp đã lao tới như một con thú dữ bị thương.

"Đồ con gái độc ác! Con trai tôi vì cô mà nằm đó, cô còn dám vác mặt đến đây sao?"

Cánh tay bà ta giơ lên định giáng một cái tát cháy má vào mặt Lê Diệp, nhưng giữa không trung, bàn tay ấy bị một lực mạnh mẽ chặn lại. Trần Diễn đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào bà Trịnh.

"Thưa bà, tôi hiểu sự đau lòng của bà, nhưng hành hung thân chủ của tôi không giúp con trai bà tỉnh lại. Ngược lại, nó có thể khiến bà phải đối mặt với một vụ kiện hành hung đấy."

"Trần Diễn! Anh... anh dám bảo vệ nó?" Bà Trịnh run rẩy vì giận dữ, quay sang nhìn con dâu hụt với ánh mắt khinh bỉ. "Nó là kẻ đã hại con tôi!"

Trần Diễn buông tay bà ta ra, thản nhiên lấy khăn tay lau đi như thể vừa chạm vào thứ gì đó không sạch sẽ. Hắn bước lên một bước, chắn hoàn toàn tầm mắt của mọi người dành cho Lê Diệp.

"Tôi bảo vệ người vô tội. Và từ giờ, Lê Diệp sẽ chịu sự giám sát trực tiếp từ văn phòng luật sư của tôi để phục vụ điều tra. Mọi cuộc tiếp xúc với cô ấy đều phải qua tôi."

Hắn quay lại nhìn Lê Diệp, ánh mắt ấy trong một giây bỗng trở nên sâu thẳm, chứa đựng một sự chiếm hữu thầm lặng khiến cô rùng mình. Hắn ra hiệu cho cô bước vào phòng bệnh, nơi Trịnh Cao đang nằm giữa đống máy móc chằng chịt, hôn mê sâu.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc lấp đầy khoang mũi. Lê Diệp đứng bên giường bệnh, nhìn người đàn ông cô từng định gắn bó cả đời. Nhưng lạ thay, cô không thấy đau lòng, chỉ thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cảm giác tội lỗi như một sợi dây thừng siết chặt cổ họng cô, đặc biệt là khi Trần Diễn đóng cửa phòng lại, chỉ còn hai người và một người thực vật.

"Nhìn anh ta đi," Trần Diễn đứng sau lưng cô, đôi bàn tay hắn đặt lên vai cô, bóp mạnh. "Hắn nằm đây để cô được sống. Hoặc là, hắn nằm đây để cô bắt đầu một kiếp sống mới dưới chân tôi. Cô chọn cái nào?"

Lê Diệp quay người lại, lưng tựa sát vào thành giường bệnh, đối diện với gương mặt nam tính nhưng đầy tà khí của hắn. Sự tương phản giữa sự tĩnh lặng chết chóc của Trịnh Cao và hơi thở nóng rực của Trần Diễn tạo nên một áp lực kinh người.

"Anh là ác quỷ," cô thầm thì, nước mắt chực trào.

"Ác quỷ mới có thể đưa cô ra khỏi địa ngục này," Trần Diễn cúi xuống, nụ hôn của hắn bất ngờ giáng xuống, mạnh bạo và đầy trừng phạt ngay tại phòng bệnh của vị hôn phu cô.

Đó là một sự sỉ nhục ngọt ngào, một lằn ranh đạo đức bị xé nát hoàn toàn. Lê Diệp muốn đẩy hắn ra, nhưng đôi tay cô lại vô thức bám chặt vào ve áo hắn, kiếm tìm một chỗ dựa duy nhất trong cơn bão tố. Ngoài kia, gia đình Trịnh Cao vẫn đang than khóc, mà không biết rằng, người phụ nữ của họ đang dần tan chảy trong vòng tay của kẻ thù không đội trời chung.