MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Tội Đồ Ngọt NgàoChương 6

Kẻ Tội Đồ Ngọt Ngào

Chương 6

702 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe đen bóng của Trần Diễn lao đi trong màn đêm, rời khỏi không khí ngột ngạt của bệnh viện để tiến về phía ngoại ô thành phố. Điểm đến là một căn biệt thự cũ nằm biệt lập sau những tán cây rậm rạp – nơi mà hắn gọi là "trạm dừng chân", nhưng Lê Diệp hiểu, đây chính là cái lồng vàng mà hắn đã chuẩn bị sẵn cho cô.

Trần Diễn mở cửa, đẩy cô vào trong. Căn nhà không có chút ấm áp nào, chỉ có tông màu xám lạnh và những bức tranh phục chế dang dở treo khắp nơi. Mùi hương gỗ đàn hương nồng đậm bao trùm lấy không gian, giống hệt mùi hương trên cơ thể hắn.

"Từ nay cô sẽ ở đây. Không điện thoại, không liên lạc với bên ngoài. Mọi thứ cô cần, tôi sẽ cung cấp," Trần Diễn tháo cà vạt, ném nó lên bàn một cách tùy tiện.

Lê Diệp đứng giữa phòng khách, đôi tay đan chặt vào nhau. "Anh định giam cầm tôi sao? Tôi còn phải đến xưởng vẽ, còn những bức tranh..."

"Cô vẫn chưa hiểu sao?" Trần Diễn tiến lại gần, bước chân hắn nặng nề trên sàn đá. Hắn cầm lấy một xấp ảnh hiện trường vụ án, ném mạnh xuống bàn trà. "Cảnh sát đã tìm thấy dấu vân tay của cô trên con dao gọt trái cây – thứ vũ khí đã đâm Trịnh Cao. Nếu cô bước ra khỏi cánh cửa này, lệnh bắt giam sẽ được thực thi ngay lập tức."

Lê Diệp bàng hoàng nhìn những tấm ảnh. Cô không hề chạm vào con dao đó. Ai đó đã dàn dựng tất cả. Sự hoảng sợ khiến cô run rẩy, đôi chân mềm nhũn như muốn quỵ xuống. Trần Diễn nhanh tay đỡ lấy eo cô, kéo cô sát vào lồng ngực mình.

"Đừng tỏ ra tội nghiệp như vậy," hắn thì thầm, bàn tay thô ráp mơn trớn dọc theo sống lưng cô, mang theo một sự chiếm hữu thầm lặng. "Càng sợ hãi, cô càng trông quyến rũ đấy, Diệp."

Hắn đẩy cô ngồi xuống chiếc ghế bành lớn, còn bản thân thì quỳ một gối xuống giữa hai chân cô, một tư thế đầy sự thống trị và áp chế. Hắn lấy ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là những dụng cụ phục chế tranh tinh xảo.

"Bây giờ, hãy cho tôi thấy tài năng của cô. Phục chế lại bức tranh 'Người đàn bà trong bóng tối'. Tôi cần bản gốc mà cô đã tráo đổi. Nếu không có nó, tôi không thể lật ngược thế cờ với gia đình họ Trịnh."

Lê Diệp nhìn vào mắt hắn, một đôi mắt đầy sự thao túng và toan tính. "Nếu tôi đưa nó cho anh, anh sẽ thả tôi đi chứ?"

Trần Diễn bật cười, một nụ cười khàn đục đầy nguy hiểm. Hắn vươn tay, luồn những ngón tay vào tóc cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình. "Cô vẫn còn ngây thơ quá. Một khi đã bước vào vùng xám của tôi, chỉ có hai cách để rời đi: hoặc là cùng tôi xuống địa ngục, hoặc là chết trong vòng tay tôi."

Nói rồi, hắn cúi xuống, nụ hôn lần này không còn là sự trừng phạt mà là một sự cưỡng ép dịu dàng, chậm rãi và đầy nhẫn nại. Hắn nhấm nháp đôi môi cô như đang thưởng thức một loại rượu lâu năm, tay hắn bắt đầu di chuyển từ đùi lên cao hơn, lướt qua lớp vải váy mỏng manh.

Lê Diệp nhắm mắt, cảm nhận sự giằng xé giữa lằn ranh đạo đức và bản năng sinh tồn. Cô ghét sự đê tiện của hắn, nhưng cơ thể cô lại phản ứng lại một cách chân thực nhất trước sự va chạm này. Trong căn phòng khóa kín, tiếng thở dốc hòa cùng mùi hương gỗ đàn hương tạo nên một bầu không khí ma mị, nơi mà sự thật và giả dối, tình yêu và lợi dụng đã không còn ranh giới.

Hắn buông môi cô ra, hơi thở hổn hển sát bên cạnh: "Vẽ đi. Vẽ cho tôi thấy linh hồn tội lỗi của cô."