Tiếng máy trợ thở trong phòng hồi sức tích cực vẫn kêu đều đặn những nhịp khô khốc, nhưng bầu không khí tại bệnh viện hôm nay đã thay đổi. Có một tin đồn bắt đầu lan nhanh như virus: Ngón tay của công tố viên Trịnh Cao đã cử động.
Trần Diễn nhận được tin khi đang đứng ở ban công biệt thự, nhìn xuống Lê Diệp đang cặm cụi bên giá vẽ. Hắn không hề vui mừng. Đối với hắn, Trịnh Cao tỉnh lại không phải là một phép màu, mà là một biến số nguy hiểm có thể phá hỏng bàn cờ hắn đã dày công sắp đặt.
Hắn bước vào phòng vẽ, hơi lạnh từ bên ngoài tràn vào khiến Lê Diệp khẽ rùng mình. Hắn đi đến sau lưng cô, nhìn vào bức họa đang dần hiện hình – một người đàn bà với đôi mắt trống rỗng, u uất.
"Trịnh Cao có dấu hiệu tỉnh lại rồi," Trần Diễn nói, giọng hắn bình thản đến đáng sợ.
Cây cọ trên tay Lê Diệp khựng lại, một vệt màu đỏ thẫm kéo dài trên mặt vải như một vết cắt. Cô quay lại, đôi mắt mở to: "Anh ấy... anh ấy tỉnh rồi sao? Tôi phải đến đó!"
Ngay khi cô định đứng dậy, Trần Diễn đã ấn vai cô xuống ghế. Bàn tay hắn siết chặt, sức mạnh từ những ngón tay như muốn lún sâu vào da thịt cô.
"Cô đến đó để làm gì? Để chúc mừng anh ta, hay để anh ta chỉ tay vào mặt cô và gọi cô là kẻ sát nhân?" Trần Diễn cúi xuống, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo và tàn nhẫn. "Đừng quên, chính anh ta là người đã ép cô phục chế bức tranh giả để hối lộ. Nếu anh ta tỉnh lại, kẻ đầu tiên anh ta hy sinh để bảo vệ sự nghiệp chính trị của mình chính là cô."
"Không... Trịnh Cao không phải người như vậy," Lê Diệp thầm thì, nhưng trong lòng cô, sự hoài nghi đã bắt đầu nảy mầm như một loại cỏ dại. Những ký ức về một Trịnh Cao hào nhoáng dần bị thay thế bởi những lần anh ta gắt gỏng về việc bức tranh phải giống y như thật, về những áp lực thành tích mà anh ta đổ lên vai cô.
Trần Diễn nhận ra sự dao động đó. Hắn khéo léo xoay ghế cô lại, bắt cô đối diện với mình. Một tay hắn luồn vào tóc cô, tay kia chậm rãi mơn trớn vành tai đang ửng hồng vì căng thẳng.
"Hắn ta yêu sự trong sạch của bản thân hơn yêu cô, Lê Diệp. Nhưng tôi thì khác," hắn thì thầm, giọng nói mang theo một sự cưỡng ép dịu dàng đầy ma lực. "Tôi yêu cả sự dối trá lẫn tội lỗi của cô. Chỉ có ở bên tôi, cô mới được là chính mình."
Hắn đột ngột kéo cô đứng dậy, ép sát cơ thể mảnh mai của cô vào giá vẽ. Những lọ màu đổ nhào, vương vãi trên sàn nhà. Giữa những vệt màu loang lổ và mùi dầu thông nồng nặc, Trần Diễn áp môi mình lên môi cô trong một nụ hôn nồng cháy, mang theo vị đắng của sự chiếm hữu.
Lê Diệp cảm thấy nghẹt thở. Một bàn tay của hắn di chuyển xuống thắt lưng, kéo cô sát vào sự cứng rắn và nóng bỏng của cơ thể mình, trong khi tay kia vẫn giữ chặt gáy cô, không cho phép cô lùi lại. Một cảm giác run rẩy tê dại chạy dọc sống lưng cô. Cô biết mình đang phản bội người đàn ông đang nằm trên giường bệnh kia, nhưng hơi ấm của "ác quỷ" trước mặt lại khiến cô không thể cưỡng lại.
Trong bóng tối của căn phòng vẽ, sự hoài nghi về vị hôn phu và sự lệ thuộc vào kẻ thù đan xen vào nhau, tạo thành một loại xiềng xích vô hình trói buộc lấy linh hồn cô.
"Tiếp tục vẽ đi," Trần Diễn buông môi cô ra, hơi thở hắn phả vào mặt cô đầy ám muội. "Vẽ cho xong bức tranh đó, trước khi vị hôn phu 'đáng kính' của cô kịp mở mắt và nhìn thấy cô trong vòng tay tôi."