Nửa đêm, trời đổ mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng hạt đập vào cửa kính biệt thự tạo thành những âm thanh hỗn loạn, che lấp tiếng lạch cạch của ổ khóa. Lê Diệp, với trái tim đập liên hồi vì sợ hãi và một ý chí phản kháng cuối cùng, đã tìm thấy chìa khóa dự phòng trong túi áo khoác cũ của Trần Diễn.
Cô lao ra khỏi nhà, hơi lạnh và nước mưa ngay lập tức thấm đẫm lớp áo mỏng, khiến cơ thể cô run rẩy. Cô cần phải đến bệnh viện. Cô cần nghe chính miệng Trịnh Cao nói rằng anh không hề lợi dụng cô.
Nhưng khi vừa chạy ra đến cổng chính, ánh đèn pha ô tô cực sáng đột ngột bật lên, xé toạc màn đêm trắng xóa. Chiếc xe đen quen thuộc của Trần Diễn đã đứng đó từ bao giờ, tựa như một con thú săn mồi đang kiên nhẫn đợi con mồi tự dẫn xác đến.
Cửa xe mở ra. Trần Diễn bước xuống, không che ô, mặc cho nước mưa xối xả làm ướt đẫm mái tóc và bộ suit đắt tiền. Hắn không nổi giận, trái lại, nụ cười trên môi hắn càng khiến Lê Diệp lạnh sống lưng hơn cả nước mưa.
"Em định đi đâu trong bộ dạng này, Diệp?"
"Tránh ra! Tôi phải gặp anh ấy!" Lê Diệp hét lên, toan chạy lách qua người hắn nhưng Trần Diễn đã nhanh hơn. Hắn chộp lấy cổ tay cô, xoay mạnh một vòng và ép cô vào thân xe lạnh lẽo.
Sự va chạm mạnh khiến cô thốt lên một tiếng đau đớn. Nước mưa chảy dài trên mặt họ, hòa lẫn vào nhau. Trong không gian chật hẹp giữa thân xe và cơ thể cao lớn của Trần Diễn, Lê Diệp cảm thấy một sự chiếm hữu thầm lặng nhưng điên cuồng đang bùng phát.
"Gặp anh ta để làm gì?" Trần Diễn gầm nhẹ, bàn tay hắn không còn dịu dàng mà siết chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực lửa của mình. "Em muốn nhìn thấy anh ta đang nắm tay một người phụ nữ khác, hay muốn nghe anh ta thú nhận rằng em chỉ là một con tốt thí?"
"Anh nói dối! Anh chỉ muốn thao túng tôi!"
Trần Diễn không đáp lời bằng lời nói. Hắn thò tay vào túi áo, rút ra một chiếc máy ghi âm nhỏ, bật lên. Giữa tiếng nhiễu sóng là giọng nói yếu ớt nhưng rành mạch của Trịnh Cao – người vừa tỉnh lại cách đây vài giờ: "...Bức tranh là do Lê Diệp tự ý tráo đổi... tôi không hề biết chuyện đó. Hãy bắt cô ấy lại..."
Lê Diệp chết lặng. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân cô. Chiếc máy ghi âm rơi xuống vũng nước, im bặt. Nỗi đau bị phản bội còn buốt giá hơn cả cơn mưa ngoài kia.
Trần Diễn cúi xuống, nụ hôn của hắn lần này mang theo sự thô bạo và chiếm đoạt tuyệt đối. Hắn ngấu nghiến đôi môi đang run bần bật của cô, tay hắn luồn xuống dưới lớp áo ướt nhẹp, chạm vào làn da đang lạnh buốt để truyền vào đó một luồng điện nóng bỏng. Cảm giác run rẩy của Lê Diệp lúc này không còn là vì sợ hãi, mà là sự sụp đổ hoàn toàn của lý trí.
"Nhìn xem, Diệp," hắn thì thầm giữa những nụ hôn gấp gáp, hơi thở nóng rực phả vào làn da ướt nước của cô. "Kẻ em liều mạng để bảo vệ vừa đâm em một nhát sau lưng. Chỉ có tôi... chỉ có ác quỷ này mới không bao giờ bỏ rơi em."
Dưới cơn mưa tầm tã, bên cạnh chiếc xe sang trọng, Lê Diệp buông xuôi sự kháng cự. Cô vòng tay qua cổ hắn, nức nở trong nụ hôn vị đắng của sự tuyệt vọng. Cô đã thua. Trò chơi mèo vờn chuột này đã kết thúc, và cô chính thức trở thành tù nhân tự nguyện trong bóng tối của Trần Diễn.