MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Tội Đồ Ngọt NgàoChương 9

Kẻ Tội Đồ Ngọt Ngào

Chương 9

632 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa biệt thự sập mạnh sau lưng, ngăn cách tiếng mưa gầm rú bên ngoài. Trong sảnh lớn tối om, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của hai con người đang ướt sũng. Nước mưa từ tóc Lê Diệp nhỏ xuống sàn đá cẩm thạch, tạo thành những vệt dài loang lổ như chính tâm hồn cô lúc này: vụn vỡ và không lối thoát.

Trần Diễn không bật đèn. Trong bóng tối lờ mờ, hắn tiến lại gần, bàn tay to lớn và nóng rực áp lên gò má tái nhợt của cô.

"Em đã thấy chưa? Sự thật luôn đau đớn như một nhát dao, nhưng nó khiến em tỉnh táo," hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy sự thao túng.

Lê Diệp không đáp, cô chỉ đứng đó, đôi vai run lên bần bật. Nỗi đau bị Trịnh Cao phản bội đã lấy đi chút sức lực cuối cùng của cô. Khi Trần Diễn kéo cô vào lòng, cô không còn đẩy hắn ra nữa. Cô vùi mặt vào lồng ngực ướt đẫm của hắn, để cho mùi hương gỗ đàn hương và hơi ấm nam tính bao phủ lấy mình.

Trần Diễn bế thốc cô lên, bước từng bước vững chãi lên cầu thang gỗ. Trong căn phòng ngủ rộng lớn, hắn đặt cô xuống tấm nệm mềm mại. Ánh trăng xanh xao lọt qua khe rèm, soi rõ gương mặt hắn – một vẻ đẹp tàn nhẫn và đầy chiếm hữu.

Hắn chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác ướt sũng của mình, rồi bàn tay hắn tìm đến những hàng cúc áo sơ mi của cô. Mỗi cử động đều chậm chạp, như thể hắn đang thưởng thức sự sụp đổ của lằn ranh đạo đức cuối cùng bên trong cô.

"Đừng..." Lê Diệp thốt lên yếu ớt khi làn da trần tiếp xúc với không khí lạnh, nhưng đôi tay cô lại vô thức bấu chặt vào cánh tay rắn chắc của hắn.

"Em không muốn điều này sao?" Trần Diễn cúi xuống, môi hắn lướt nhẹ từ xương quai xanh lên đến vành tai cô, một sự cưỡng ép dịu dàng khiến cô rùng mình. "Em muốn trừng phạt kẻ đã phản bội mình, hay muốn tôi giúp em quên đi nỗi đau đó bằng một loại nỗi đau khác?"

Bàn tay hắn không dừng lại, nó di chuyển xuống dưới, mơn trớn những vùng nhạy cảm nhất với một sự am hiểu đáng sợ. Một cảm giác run rẩy mãnh liệt chạy dọc sống lưng Lê Diệp. Cô nhắm mắt lại, để mặc cho bản năng trỗi dậy. Trong khoảnh khắc này, cô không còn quan tâm đến đúng sai, đến công lý hay tội lỗi. Cô chỉ cần một điểm tựa, dù đó là điểm tựa của ác quỷ.

Hắn áp sát cơ thể vào cô, sự cứng rắn của hắn đối lập với sự mềm mại của cô. Nụ hôn của Trần Diễn lúc này không còn chứa đựng sự đe dọa, mà là một sự khao khát được giải tỏa sau chuỗi ngày kìm nén. Hắn chiếm lấy môi cô, hơi thở hai người hòa làm một, nóng rực và dồn dập.

Trong bóng tối của căn phòng, ranh giới giữa bảo vệ và chiếm hữu, giữa luật sư và thân chủ, giữa tình yêu và dục vọng đã hoàn toàn biến mất. Lê Diệp tự nguyện buông mình vào vực thẳm mà Trần Diễn đã đào sẵn, nơi mà nỗi đau của sự phản bội được thay thế bằng một loại cực khoái đầy tội lỗi.

"Từ nay về sau," Trần Diễn thì thầm giữa những nhịp thở đứt quãng, "em chỉ thuộc về một mình tôi. Dù là linh hồn hay thể xác, Trịnh Cao cũng không bao giờ có tư cách chạm vào em nữa."