MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Tội Đồ Ngọt NgàoChương 10

Kẻ Tội Đồ Ngọt Ngào

Chương 10

618 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua kẽ rèm, rạch một đường sáng lạnh lẽo lên tấm ga trải giường nhăn nhúm. Lê Diệp tỉnh dậy với một cảm giác rã rời, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Ký ức về đêm qua ùa về như một cơn sóng dữ—những nụ hôn nóng bỏng, sự tiếp xúc da thịt đầy tội lỗi và lời tuyên bố chiếm hữu của Trần Diễn.

Cô nhìn sang bên cạnh. Trần Diễn đã thức từ bao giờ. Hắn mặc chiếc áo choàng lụa đen, đứng bên cửa sổ hút thuốc. Khói thuốc trắng đục lờ lững bay, che khuất một phần khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính nhưng cũng đầy toan tính của hắn.

"Tỉnh rồi sao?" Trần Diễn không quay lại, nhưng giọng nói trầm khàn của hắn khiến Lê Diệp khẽ rùng mình.

Cô kéo tấm chăn che kín bờ vai trần đầy những dấu vết hồng nhạt—minh chứng cho sự cuồng nhiệt đầy chiếm hữu của hắn. "Anh đã có thứ anh muốn. Bây giờ thì sao?"

Trần Diễn dập tắt điếu thuốc, bước lại gần giường. Hắn ngồi xuống cạnh cô, bàn tay thô ráp mơn trớn đôi môi hơi sưng mọng của Lê Diệp. Hắn cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn sâu, nhưng nụ hôn này không còn mang vị ngọt của dục vọng mà mang vị đắng của sự phản bội.

Nó nhắc nhở cô rằng cô vừa dâng hiến bản thân cho kẻ thù của hôn phu mình, và cũng nhắc nhở rằng cô vừa bị người mình yêu nhất đẩy vào chỗ chết.

"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu màn đáp lễ," Trần Diễn thì thầm, ánh mắt hắn loé lên tia nhìn sắc lẹm. "Trịnh Cao đã tỉnh. Hắn đang cùng gia đình dàn dựng một kịch bản hoàn hảo để đổ toàn bộ tội lỗi tráo tranh và hành hung lên đầu em. Hắn muốn em biến mất, để con đường quan lộ của hắn được sạch sẽ."

Lê Diệp nhắm mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. "Tôi phải làm gì?"

"Hợp tác với tôi." Trần Diễn nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào hắn. "Tôi sẽ đưa em ra tòa với tư cách là một nạn nhân bị thao túng tâm lý. Chúng ta sẽ công khai bức tranh gốc—thứ mà em đang phục chế kia. Đó chính là bằng chứng tố cáo hành vi nhận hối lộ của Trịnh Cao."

Hắn đột ngột kéo cô sát lại, để trán hai người chạm vào nhau. Trong khoảng cách gần gũi đến nghẹt thở này, Lê Diệp nhận ra mình không còn đường lui. Sự bảo hộ của Trần Diễn là chiếc phao cứu sinh duy nhất, nhưng nó cũng là xiềng xích nặng nề nhất.

"Em sẽ phản bội lại người đàn ông đó chứ?"

Lê Diệp cắn chặt môi, sự phẫn uất và nỗi đau hóa thành một ngọn lửa đen tối trong lòng. "Anh ta đã phản bội tôi trước."

Trần Diễn nở một nụ cười thỏa mãn. Hắn hôn lên trán cô, một nụ hôn đầy vẻ che chở nhưng cũng đầy sự thao túng. "Ngoan lắm. Từ giờ, hãy coi như Trịnh Cao đã chết. Người duy nhất em có thể tin tưởng, người duy nhất có quyền chạm vào em, chỉ có tôi."

Kết thúc phần một của cuộc đời mình, Lê Diệp nhận ra mình đã không còn là cô gái thuần khiết đứng trên sân khấu đính hôn ngày ấy. Cô đã bước hẳn vào vùng xám của pháp luật, nơi tình yêu được nuôi dưỡng bằng hận thù, và sự an toàn được đổi bằng một bản hợp đồng nô lệ ngọt ngào.