Ánh sáng trong căn biệt thự ngoại ô luôn được duy trì ở mức độ vừa phải, tạo ra một cảm giác tù túng nhưng đầy xa hoa. Trần Diễn không còn giấu Lê Diệp trong những căn phòng tối tăm nữa; hắn bắt đầu đưa cô ra "ánh sáng", nhưng đó là một thứ ánh sáng được hắn kiểm soát tuyệt đối.
Sáng nay, Trần Diễn ném lên giường một bộ váy vest màu trắng sữa, cắt may tối giản nhưng toát lên vẻ thanh cao, tinh khiết. Hắn muốn cô xuất hiện trước báo chí không phải với tư cách một kẻ tội đồ, mà là một nạn nhân đáng thương bị vùi dập.
"Mặc vào đi. Chúng ta có khách," Trần Diễn đứng ở cửa, tay lướt trên màn hình máy tính bảng, phong thái đầy bận rộn.
Lê Diệp cầm bộ quần áo, cảm nhận được lớp vải đắt tiền nhưng lạnh lẽo. Cô bước vào phòng thay đồ, trong khi Trần Diễn vẫn thản nhiên đứng đó, ánh mắt hắn không rời khỏi cơ thể cô qua tấm gương lớn. Sự chiếm hữu thầm lặng của hắn thể hiện ở việc hắn muốn kiểm soát cả cách cô khoác lên mình lớp ngụy trang.
Mười phút sau, trong phòng khách, một nhóm người gồm chuyên gia trang điểm và một người đàn ông trung niên đeo kính cận – cố vấn truyền thông của Trần Diễn – đã đợi sẵn.
"Diệp, đây là ông Minh. Ông ấy sẽ dạy em cách khóc, cách run rẩy và cách im lặng đúng lúc trước ống kính," Trần Diễn giới thiệu, tay hắn đặt lên vai cô, những ngón tay khẽ bóp mạnh như một lời nhắc nhở ngầm.
"Luật sư Trần, cô ấy trông hơi... mệt mỏi," ông Minh nhận xét, ánh mắt dò xét dừng lại ở vết đỏ mờ nhạt nơi cổ áo Lê Diệp chưa kịp che hết.
Trần Diễn không hề lúng túng, hắn kéo cao cổ áo cho cô, rồi cúi xuống hôn nhẹ vào bên tóc mai của Lê Diệp ngay trước mặt mọi người. "Cô ấy vừa trải qua một cú sốc lớn từ vị hôn phu 'đáng kính'. Sự mệt mỏi này chính là thứ chúng ta cần. Nó rất thật."
Lê Diệp ngồi xuống ghế, để mặc cho những bàn tay xa lạ dặm phấn, kẻ mắt. Cô cảm thấy mình giống như một bức tranh cổ mà cô vẫn thường phục chế—bị cạo bỏ lớp sơn cũ, đắp lên những mảng màu mới theo ý muốn của người chủ sở hữu. Trần Diễn đứng từ xa, khoanh tay quan sát từng chi tiết. Hắn đang biến cô thành một món vũ khí sắc bén để đâm vào danh dự của Trịnh Cao.
"Nếu tôi không làm tốt thì sao?" Lê Diệp hỏi, giọng cô nhỏ đến mức chỉ đủ cho Trần Diễn nghe thấy khi hắn lại gần để kiểm tra kết quả trang điểm.
Hắn cúi xuống, khoảng cách gần đến mức cô thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen thẳm của hắn. "Em sẽ làm tốt. Vì nếu không, Trịnh Cao sẽ đẩy em vào tù ngay khi hắn bước ra khỏi bệnh viện. Ở đây, trong chiếc lồng vàng này, em được tự do trong sự bảo hộ của tôi. Ra ngoài kia, em chỉ là con mồi của những kẻ kền kền."
Hắn cầm lấy bàn tay cô, đan những ngón tay mình vào đó. Sự tiếp xúc da thịt luôn mang lại cho cô một cảm giác run rẩy quen thuộc—một sự pha trộn giữa lòng biết ơn và nỗi nhục nhã.
"Đêm nay, sẽ có một cuộc họp báo kín. Em chỉ cần nhìn vào tôi mỗi khi cảm thấy sợ hãi. Tôi sẽ là người trả lời thay em cho tất cả những câu hỏi về đạo đức," Trần Diễn thì thầm, nụ hôn của hắn lần này đặt lên mu bàn tay cô, trang trọng như một lời thề nhưng lại đậm mùi thao túng.
Lê Diệp nhìn mình trong gương, một vẻ đẹp mong manh, u sầu và đầy sức thuyết phục. Cô đã sẵn sàng để trở thành quân cờ hoàn hảo nhất trong tay ác quỷ, bắt đầu hành trình kéo kẻ phản bội Trịnh Cao xuống bùn đen.