Mưa đã tạnh, nhưng không khí sau cơn bão vẫn mang theo cái lạnh lẽo thấu xương. Đêm nay, Lê Diệp không thể ngủ được. Sự tĩnh lặng của căn biệt thự ngoại ô giống như một áp lực đè nặng lên lồng ngực cô. Cô bước xuống phòng khách, đôi chân trần chạm vào mặt sàn gỗ lạnh ngắt.
Giữa không gian mờ ảo, một âm thanh trầm bổng, da diết vang lên. Đó là tiếng vĩ cầm.
Trần Diễn đang đứng bên khung cửa sổ sát đất, bóng lưng hắn cao lớn và đơn độc. Hắn không mặc áo sơ mi, chỉ có chiếc quần tây đen và bờ vai rộng đầy những vết sẹo mờ – những dấu tích của một quá khứ mà hắn chưa bao giờ kể. Tiếng đàn từ tay hắn không giống như một bản nhạc, mà giống như một lời tự sự đầy bạo liệt và đau đớn.
Lê Diệp đứng lặng ở chân cầu thang, bị mê hoặc bởi vẻ đẹp tàn nhẫn của khung cảnh đó. Hắn – một luật sư máu lạnh, kẻ dọn rác của những vụ án bẩn thỉu – lại có thể tạo ra thứ âm thanh thanh thuần đến thế.
Trần Diễn ngừng kéo đàn, nhưng hắn không quay lại. "Em vẫn chưa ngủ sao?"
"Tôi nghe thấy tiếng đàn," Lê Diệp thầm thì. "Tôi không biết anh lại biết chơi vĩ cầm."
"Mẹ tôi từng là một nghệ sĩ," hắn xoay người lại, ánh mắt thâm trầm soi xét cô trong bộ váy ngủ mỏng manh. "Nhưng bà ấy đã chết trong nghèo khó và nhục nhã vì sự chính trực. Đó là lý do tôi chọn làm kẻ xấu."
Hắn đặt cây đàn sang một bên, tiến lại gần cô. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc hòa quyện với mùi sáp nến thoang thoảng. Trong ánh đèn tù mù, Trần Diễn trông không còn giống một kẻ thao túng, mà giống một người đàn ông đang bị bủa vây bởi những ký ức đen tối.
Hắn vươn tay, chạm vào gò má hơi tái của cô. "Đang sợ ngày mai sao?"
"Tôi sợ mình không đủ tàn nhẫn như anh," Lê Diệp thừa nhận, một cảm giác run rẩy nhẹ chạy dọc sống lưng khi ngón tay hắn mơn trớn vành tai cô.
"Em không cần tàn nhẫn. Em chỉ cần yếu đuối," Trần Diễn cúi xuống, lời thì thầm của hắn sát bên môi cô. "Sự yếu đuối của em chính là vũ khí hủy diệt nhất đối với Trịnh Cao. Hãy để hắn thấy em bị tổn thương đến nhường nào, và hắn sẽ là kẻ ác trong mắt cả thế giới."
Hắn bất ngờ bế xốc cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc đàn piano đặt cạnh đó. Những phím đàn vang lên một âm thanh hỗn loạn dưới sức nặng của cô. Trần Diễn đứng giữa hai chân cô, ép sát cơ thể nóng rực của mình vào lớp vải lụa mỏng. Một sự chiếm hữu thầm lặng bùng lên mạnh mẽ trong không gian chật hẹp.
Nụ hôn của hắn lần này không mang theo sự trừng phạt, mà là một sự an ủi đầy khao khát. Hắn hôn lên mắt cô, lên sống mũi, rồi dừng lại thật lâu trên đôi môi đang run rẩy. Lê Diệp vô thức vòng tay qua cổ hắn, tìm kiếm hơi ấm giữa đêm đông cô độc. Trong khoảnh khắc này, tiếng vĩ cầm lúc nửa đêm dường như vẫn còn vang vọng, hòa quyện với nhịp tim dồn dập của hai kẻ đang nương tựa vào nhau để chạy trốn khỏi thực tại.
"Đêm nay, đừng nghĩ về Trịnh Cao nữa," hắn thầm thì giữa những nụ hôn gấp gáp. "Trong căn phòng này, chỉ có tôi, và em."
Bên ngoài, ánh trăng lạnh lẽo soi rõ hai bóng hình quấn quýt lấy nhau trên phím đàn, một sự giao thoa giữa nghệ thuật và tội lỗi, giữa sự cứu rỗi và sự sa ngã.