Ánh đèn flash từ hàng trăm ống kính phóng viên rực lên như những tia chớp không hồi kết trên thảm đỏ bảo tàng Metropolitan. New York về đêm lộng lẫy và phù hoa, nhưng sự xuất hiện của Rose Katrina Chen mới chính là tâm điểm khiến bầu không khí vốn đã sôi động bỗng chốc trở nên đông đặc. Cô sải bước trong chiếc váy lụa đen xẻ cao, mái tóc búi gọn để lộ cần cổ thanh mảnh và đôi khuyên tai kim cương lấp lánh như muốn thách thức mọi ánh nhìn. Rose không chỉ là một mỹ nhân, cô là người thừa kế của đế chế tài chính nhà họ Chen, một viên kim cương cứng rắn mà bất cứ ai cũng khao khát được chạm tay vào nhưng đều sợ hãi sự sắc bén của nó.
Một vị đại diện tạp chí thời trang danh tiếng vội vàng tiến tới, đưa micro về phía cô với nụ cười nịnh nọt và hỏi rằng cô cảm thấy thế nào khi được mệnh danh là nữ hoàng của đêm tiệc. Rose dừng chân, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một độ cong hoàn hảo nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng băng giá. Cô trả lời bằng tông giọng trầm thấp, vừa đủ để kẻ đối diện cảm nhận được uy quyền của một người sinh ra đã đứng trên đỉnh cao xã hội rằng đối với cô, danh hiệu này chỉ là một món trang sức rẻ tiền, thứ cô quan tâm là bản hợp đồng năng lượng mà các quý ông trong khán phòng kia đang nắm giữ.
Trong khi Rose bận rộn với những lời xã giao giả tạo, cô không hề hay biết rằng ở độ cao hàng trăm dặm ngoài tầng khí quyển, một vệ tinh quân sự với độ phân giải cao nhất thế giới đang khóa chặt hình ảnh của cô. Từng lỗ chân lông, từng nhịp đập nơi mạch máu cổ và cả viên kim cương trên tai cô đều hiện rõ trên màn hình máy tính tại một căn phòng tối giản ở khu trung tâm Manhattan.
Kai Warner ngồi tựa lưng vào ghế da, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ mun. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm chứa đựng sự mệt mỏi của một kẻ đã sống quá lâu. Hắn nhìn Rose qua màn hình kỹ thuật số, ánh mắt ấy không có sự thèm khát của một gã đàn ông si tình thông thường, mà là sự ám ảnh tột cùng của một kẻ đang chiêm ngưỡng một món đồ cổ quý giá đã từng vỡ nát nhiều lần trong tay mình.
Phía sau hắn, một trợ lý trẻ tuổi bước tới, run rẩy báo cáo rằng mọi thứ đã sẵn sàng và vệ tinh sẽ tiếp tục theo dõi mục tiêu không rời một giây nào. Kai không rời mắt khỏi màn hình, hắn nhìn thấy Rose vừa nâng ly rượu vang đỏ lên môi, một hành động nhỏ bé nhưng lại khiến trái tim hắn thắt lại vì một ký ức đau đớn từ kiếp trước tràn về. Hắn khẽ lẩm bẩm một mình rằng đêm nay em thật đẹp, Rose, nhưng tiếc là sự rực rỡ này lại chính là khởi đầu cho sự lụi tàn mà em không bao giờ nhớ nổi.
Người trợ lý không nghe rõ, tò mò hỏi lại rằng ngài Warner vừa nói gì. Kai ngay lập tức thu hồi vẻ yếu đuối, ánh mắt trở nên sắc lạnh như một lưỡi dao. Hắn ra lệnh cho cấp dưới triển khai bước tiếp theo trong kế hoạch, nhấn chìm cổ phiếu của tập đoàn Chen vào sáng mai và hắn muốn cô ấy phải là người đầu tiên nhận được tin nhắn cầu cứu từ cha mình, vì chỉ khi tuyệt vọng nhất, viên kim cương ấy mới chịu tìm đến kẻ thù là hắn.
Dưới sảnh tiệc Met Gala, Rose bỗng thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô ngước nhìn lên trần nhà cao vút, cảm giác như có một đôi mắt vô hình nào đó đang xuyên thấu qua lớp bê tông và đá cẩm thạch để lột trần mọi bí mật của cô. Một đối tác làm ăn bước đến mời cô một ly sâm panh, nhưng Rose khước từ và nói rằng cô cảm thấy không khí ở đây bắt đầu trở nên nghẹt thở. Cô không hề biết rằng, cái cảm giác nghẹt thở đó chỉ là khởi đầu cho một chiếc lồng vô hình mà Kai Warner đã bắt đầu đan dệt để vây hãm cô một lần nữa trong kiếp sống này.