Ánh sáng từ những hồi ức năm 1780 vụt tắt, trả Rose về với thực tại lạnh lẽo của căn phòng chứa đầy những bộ váy đẫm máu. Cô nhìn Kai Warner với một sự kinh tởm pha lẫn kinh hoàng tột độ. Trong đầu cô lúc này, ranh giới giữa một thiên tài công nghệ và một gã tâm thần phân liệt đã hoàn toàn biến mất. Rose không tin vào luân hồi, cô chỉ tin vào những gì mình có thể chạm thấy và giải thích được. Cô tự trấn an bản thân rằng những hình ảnh đó chỉ là một dạng ảo giác do thuốc hoặc công nghệ thôi miên mà Kai đã bí mật sử dụng.
Ngay sáng hôm sau, Rose tận dụng sơ hở khi Kai rời dinh thự để xử lý một vụ rò rỉ dữ liệu quân sự, cô đã dùng một chiếc điện thoại vệ tinh cũ kỹ tìm thấy trong hộp dụng cụ của thợ sửa ống nước để liên lạc với một cái tên đáng tin cậy: thám tử tư Elias Thorne. Elias là một cựu điệp viên CIA, người có khả năng tìm ra tung tích của một hạt cát giữa sa mạc. Rose chỉ nói vẻn vẹn rằng cô cần toàn bộ hồ sơ khai sinh, lịch sử bệnh án và các giao dịch ngầm của Kai Warner từ trước khi hắn mười tám tuổi.
Hai mươi tiếng trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Rose ngồi trong phòng đọc sách, giả vờ lật giở những trang tạp chí nhưng tâm trí cô đặt hết vào chiếc đồng hồ treo tường. Đúng sáu giờ tối, chiếc điện thoại vệ tinh rung lên một tin nhắn ngắn gọn từ Elias rằng có gì đó không ổn, hồ sơ của Warner không chỉ bị xóa, mà nó dường như chưa từng tồn tại trước năm 2005. Anh ta hẹn cô mười hai giờ đêm tại khu vườn phía sau dinh thự để giao nộp những bằng chứng thực địa mà anh ta vừa lấy được.
Rose nín thở chờ đợi. Tuy nhiên, mười hai giờ đêm trôi qua, rồi một giờ sáng, Elias không xuất hiện. Không một bóng người, không một tiếng động ngoài tiếng gió rít qua những tán cây sồi.
Sáng hôm sau, khi Rose bước xuống sảnh chính, cô thấy Kai đang ngồi thong thả thưởng thức bữa sáng với một tờ báo giấy trên tay. Hắn không ngẩng đầu lên, chỉ đẩy một chiếc máy tính bảng về phía cô. Trên màn hình là đoạn phim ghi lại cảnh một chiếc xe hơi lao xuống vách đá ở ngoại ô New Jersey và bốc cháy dữ dội. Biển số xe hoàn toàn trùng khớp với chiếc xe của Elias Thorne.
Kai thong thả cắt một miếng bít tết chín tái, máu đỏ rịn ra trên đĩa sứ trắng tinh. Hắn chậm rãi nói rằng Elias là một thám tử giỏi, nhưng anh ta quá tò mò về những thứ mà con người không nên biết. Hắn ngước lên nhìn Rose bằng đôi mắt sâu thẳm, không hề có chút hối lỗi rằng em nên hiểu một điều, Rose, bất cứ ai cố gắng chen vào giữa tôi và em đều sẽ bị định mệnh đào thải, tôi chỉ là người giúp định mệnh thực hiện điều đó nhanh hơn một chút.
Rose cảm thấy toàn thân lạnh toát, cô run rẩy hỏi gã đã làm gì Elias. Kai đứng dậy, tiến lại gần và đặt bàn tay to lớn lên vai cô, hơi thở hắn phả nhẹ trên tóc cô như một lời vỗ về đáng sợ rằng tôi không làm gì cả, chính sự tò mò của anh ta đã giết chết anh ta. Hắn bảo cô rằng nếu cô muốn biết về hắn, tại sao không trực tiếp hỏi hắn thay vì nhờ cậy một kẻ sớm muộn cũng sẽ trở thành tro bụi.
Hắn ghé sát tai cô, thì thầm rằng từ nay về sau, đừng lãng phí mạng sống của người khác nữa, vì mỗi cái chết xảy ra xung quanh em đều sẽ được tính vào nợ máu của tôi, và tôi thì không muốn phải gánh thêm tội lỗi trước khi em kịp yêu tôi một lần nữa. Rose đứng chết lặng, cô nhận ra Elias không phải người đầu tiên và chắc chắn không phải người cuối cùng biến mất. Kai Warner không chỉ kiểm soát cô bằng công nghệ, hắn đang dùng mạng sống của mọi người xung quanh để thắt chặt vòng vây quanh cô.