Không gian căn phòng chứa những bộ váy đẫm máu dường như bắt đầu co rút lại, áp suất không khí giảm xuống khiến Rose cảm thấy tai mình ù đi. Kai không buông tha cho sự bàng hoàng của cô, hắn nắm lấy bàn tay cô, ép cô chạm vào lớp vải thô ráp của một bộ váy trắng giản đơn, mục nát nhất trong bộ sưu tập. Ngay khoảnh khắc da thịt tiếp xúc với chất liệu của quá khứ, một luồng ánh sáng trắng xóa lóe lên trong đại não Rose, kéo cô vào một hố đen của ký ức.
New England, năm 1780.
Tiếng chuông nhà thờ vang lên từng hồi nặng nề, báo hiệu một buổi chiều xám xịt của sự phán xét. Rose thấy mình không còn đứng trong căn phòng hiện đại ở New York, mà đang bị trói chặt trên một chiếc cọc gỗ giữa quảng trường thị trấn. Gió lạnh thấu xương lùa qua lớp áo mỏng manh, xung quanh là đám đông đang gào thét, nguyền rủa cô là phù thủy, là kẻ mang đến mầm bệnh và sự xui xẻo cho vùng đất này. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng nhỏ bé và đầy vết trầy xước, hoàn toàn xa lạ nhưng cảm giác sợ hãi và uất ức lại vô cùng chân thật.
Giữa đám đông giận dữ đó, một kỵ sĩ trẻ tuổi trong bộ giáp bạc sáng loáng đang cưỡi ngựa tiến lại gần. Đó là Kai, nhưng là một Kai của hai trăm năm trước với mái tóc dài buộc gọn và đôi mắt chưa nhuốm màu tàn nhẫn của công nghệ, chỉ có sự thống khổ tột cùng. Hắn là người nắm giữ thanh gươm của công lý, nhưng cũng là kẻ yêu người phụ nữ trên cọc gỗ kia hơn cả tính mạng mình.
Rose trong ký ức gào lên tên hắn rằng Kai, xin hãy tin em, em không làm gì cả. Nhưng Kai của năm 1780 chỉ có thể đứng đó, đôi bàn tay siết chặt chuôi kiếm đến chảy máu. Hắn đã cố gắng dùng mọi quyền lực và tiền bạc để minh oan cho cô, nhưng đức tin mù quáng của thời đại đó mạnh hơn bất cứ thứ gì. Một gã giáo sĩ bước tới, hạ lệnh châm lửa.
Ngọn lửa bùng lên từ dưới chân, hơi nóng bắt đầu liếm láp vào da thịt. Rose nghe thấy tiếng gào xé lòng của Kai khi hắn định lao vào biển lửa để chết cùng cô nhưng bị quân lính giữ chặt lại. Giây phút cuối cùng khi làn khói đen kịt che khuất tầm nhìn, cô thấy hắn quỳ sụp xuống đất, thanh kiếm cắm sâu vào bùn lầy, ánh mắt hắn nhìn cô thề thốt một lời hứa sẽ vang vọng qua hàng thế kỷ rằng dù phải truy đuổi đến tận cùng thời gian, anh cũng sẽ không bao giờ để em phải đau đớn như thế này nữa.
Rose giật mạnh tay ra khỏi lớp vải cũ, cô ngã quỵ xuống sàn phòng của Warner Corp hiện tại, hơi thở dồn dập như thể phổi vẫn còn vương mùi khói của hai trăm năm trước. Cô nhìn lên Kai, người đàn ông đang đứng trước mặt cô lúc này với gương mặt không đổi, chỉ có sự điên rồ là đã kết tinh thành một thứ quyền lực đen tối.
Cô run rẩy hỏi gã với giọng khàn đặc rằng đó là gì, tại sao cô lại nhìn thấy chính mình bị thiêu chết. Kai quỳ xuống trước mặt cô, gương mặt hắn áp sát, hơi thở hắn lạnh lẽo nhưng lời nói lại nóng bỏng như tro tàn rằng đó là khởi đầu của lời nguyền, Rose. Hắn bảo cô rằng từ ngày đó, hắn đã nhận ra thiên tài hay sức mạnh của một kỵ sĩ là chưa đủ, hắn cần phải nắm giữ cả thế giới, cả quy luật của sự sống và cái chết để bảo vệ cô.
Hắn vuốt ve lọn tóc của cô, thì thầm rằng kiếp đầu tiên đó, hắn đã hứa sẽ tìm lại cô, nhưng hắn không biết rằng cái chết là một kẻ gác cổng tham lam, nó luôn tìm cách cướp cô đi ngay khi hắn vừa tìm thấy. Rose nhìn vào đôi mắt của Kai, cô thấy một đại dương buồn thương và một sự chiếm hữu đáng sợ. Cô nhận ra rằng người đàn ông này không yêu cô của hiện tại, hắn đang yêu một linh hồn mà hắn đã nợ một lời hứa từ thế kỷ mười tám, và hắn sẵn sàng biến cuộc đời cô thành địa ngục để hoàn thành cái lời hứa ích kỷ đó.