MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ TÙ ĐÀY CỦA THỜI GIANChương 13

KẺ TÙ ĐÀY CỦA THỜI GIAN

Chương 13

964 từ · ~5 phút đọc

Sức khỏe của Rose dần hồi phục sau trận ốm, nhưng sự tò mò và cảm giác bị vây hãm lại càng bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhân lúc Kai phải xử lý một cuộc họp khẩn cấp qua mạng nội bộ ở tầng hầm, cô lẻn ra khỏi phòng, bước chân trần thinh lặng trên thảm lông, men theo dãy hành lang dài dằng dặc của cánh phía Tây – nơi cô chưa bao giờ được phép đặt chân tới.

Ở cuối hành lang, khuất sau một bức rèm nhung nặng nề, Rose tìm thấy một cánh cửa gỗ sồi đen không hề có tay nắm, chỉ có một bảng mã khóa sinh học hiện đại nằm chìm vào trong đá tường. Cô đứng lặng người, đưa ngón tay khẽ chạm vào bảng điều khiển. Một tiếng "tít" nhẹ vang lên, và trước sự kinh ngạc của Rose, cánh cửa từ từ mở ra. Có lẽ Kai, trong một phút giây hiếm hoi của sự tự mãn hoặc vì tin rằng cô vẫn còn quá yếu, đã cài đặt dấu vân tay của cô vào hệ thống quyền truy cập ưu tiên.

Bên trong không phải là một căn phòng, mà là một bảo tàng của sự kinh hoàng.

Rose bước vào, hơi lạnh từ hệ thống bảo quản nhiệt độ thấp khiến cô rùng mình. Dưới ánh đèn cảm ứng mờ ảo vừa bật sáng, cô thấy hàng chục, hàng trăm giá treo quần áo trải dài. Phía bên trái là những bộ váy cồng kềnh từ thời Phục hưng với lớp ren thêu tay tỉ mỉ; ở giữa là những bộ sườn xám lụa thượng hạng của thập niên 30; và phía bên phải là những chiếc váy dạ hội hiện đại, thậm chí có những bộ mang nhãn hiệu của mùa mốt năm ngoái.

Nhưng điều khiến Rose chết lặng, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, chính là tình trạng của chúng.

Mọi bộ váy ở đây đều không nguyên vẹn. Trên ngực trái của chiếc váy thời Phục hưng là một lỗ thủng lớn, xung quanh vương vãi những vệt nâu đen khô khốc của máu cũ. Chiếc sườn xám lụa trắng bị xé rách một bên vai, loang lổ những vết đỏ thẫm đến rợn người. Ngay cả chiếc váy lụa xanh nhẹ nhàng giống hệt bộ cô từng mặc năm ngoái cũng đẫm máu ở phần bụng. Chúng không giống như được sưu tầm, mà giống như những vật chứng được thu giữ từ các hiện trường vụ án.

"Em không nên vào đây, Rose."

Giọng nói của Kai vang lên ngay sát sau lưng, trầm đục và lạnh lẽo như từ cõi âm vọng về. Rose giật mình quay lại, gương mặt cô cắt không còn giọt máu, đôi môi run rẩy chỉ vào những bộ váy treo lủng lẳng như những xác người không hồn kia. Cô lắp bắp hỏi gã rằng đây là cái gì, tại sao gã lại giữ những thứ kinh tởm này trong nhà.

Kai bước vào phòng, ánh mắt hắn lướt qua những bộ váy với một sự trân trọng đến bệnh hoạn xen lẫn nỗi đau khổ tột cùng. Hắn đi đến bên bộ váy thời Phục hưng, ngón tay run run chạm vào vết máu khô trên lớp ren cũ kỹ. Hắn chậm rãi trả lời rằng đây là gia sản của em, là tất cả những gì em để lại cho tôi sau mỗi lần em rời bỏ thế giới này. Hắn bảo cô rằng mỗi vết máu trên những bộ váy này đều tương ứng với một lần trái tim hắn vỡ vụn khi nhìn thấy sinh mệnh của cô vụt tắt.

Hắn chỉ vào chiếc váy sườn xám và nói rằng ở Thượng Hải năm đó, một viên đạn đã xuyên qua đây. Hắn lại chỉ vào bộ váy dạ hội hiện đại hơn và nói rằng ở London kiếp trước, em đã bị đâm ngay tại buổi tiệc mà tôi đã dày công chuẩn bị để cầu hôn em. Hắn quay lại nhìn Rose, đôi mắt hắn đỏ rực, điên dại nhưng chứa đầy sự van xin rằng hắn giữ lại chúng không phải để hù dọa cô, mà để tự nhắc nhở bản thân rằng hắn đã thất bại bao nhiêu lần, và kiếp này hắn tuyệt đối sẽ không để bộ váy cô đang mặc dính dù chỉ một giọt máu.

Rose lùi lại, va vào một giá treo khiến những chiếc váy va vào nhau tạo nên tiếng sột soạt ghê người. Cô gào lên rằng gã là một con quái vật, một kẻ điên cuồng sống trong ảo giác của cái chết. Cô tuyên bố rằng cô không phải là chủ nhân của những cái xác này và gã không có quyền nhốt cô vào cái bảo tàng chết chóc của gã.

Kai tiến tới, dồn cô vào góc tường, giữa những bóng ma của quá khứ. Hắn thì thầm, hơi thở nồng nặc vị đắng của nỗi cô độc ngàn năm rằng em có thể phủ nhận, nhưng linh hồn em thì không. Em có thấy vết bớt đỏ trên vai mình không? Đó chính là nơi viên đạn đã xuyên qua ở kiếp thứ bốn mươi chín. Hắn nói rằng hắn không phải kẻ điên, hắn là kẻ duy nhất trên đời này ghi chép lại cái chết của cô để tìm cách cho cô được sống.

Rose nhìn vào những bộ váy đẫm máu xung quanh mình, cảm giác buồn nôn trào dâng. Cô nhận ra rằng sự chiếm hữu của Kai Warner không chỉ nằm ở hiện tại, mà hắn đang cố gắng nuốt chửng cả quá khứ và tương lai của cô vào trong một lồng giam vĩnh cửu của sự kinh hoàng.