Cơn mưa ngoài kia vẫn rả rích không dứt, tiếng nước đập vào lớp kính chống đạn tạo nên những âm thanh rì rầm, u uất. Bên trong căn phòng ngủ chính, Rose đang nằm co ro dưới lớp chăn lông vũ dày, nhưng cơ thể cô lại nóng hầm hập như một hòn than đang bốc cháy. Cơn ác mộng về lửa và nước lúc trước dường như đã rút cạn sinh lực của cô, khiến hệ miễn dịch vốn dĩ kiêu hãnh của viên kim cương nhà họ Chen hoàn toàn sụp đổ.
Rose mê sảng, đôi môi khô khốc nứt nẻ lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa. Trong cơn mê du, cô lại thấy những ngọn lửa liếm láp quanh chân mình, thấy hơi nóng bốc lên ngùn ngụt. Cô rên rỉ, bàn tay quờ quạng trong không trung như muốn đẩy lùi một thực tại tàn khốc nào đó. Ngay lúc ấy, một bàn tay to lớn, mát lạnh và vững chãi đã nắm lấy tay cô, kéo cô trở lại với mặt đất.
Kai Warner ngồi bên mép giường, gương mặt hắn vốn đã lạnh lùng nay càng trở nên thâm trầm dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Hắn dùng một chiếc khăn lụa thấm nước đá, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán và cổ của Rose. Hành động của hắn tỉ mỉ, kiên nhẫn và chứa đựng một sự dịu dàng đến cực đoan, thứ mà hắn chưa bao giờ bộc lộ với thế giới bên ngoài. Hắn nhìn cô, đôi mắt không còn sự sắc lẹm của một thiên tài thống trị, mà chỉ còn sự lo âu tột độ của một kẻ đang cố giữ lấy sợi chỉ sinh mệnh mỏng manh của người mình yêu.
Khi Rose bất chợt rùng mình và lẩm bẩm rằng nóng quá, lửa đang đến, Kai bỗng khựng lại. Hắn cúi thấp người xuống, áp trán mình vào vầng trán nóng hổi của cô, hơi thở hắn phả nhẹ trên làn da cô như một lời vỗ về thì thầm từ vực thẳm thời gian. Hắn lẩm bẩm bằng chất giọng khàn đặc, dường như không phải nói với cô của hiện tại, mà là nói với linh hồn đã chết hàng chục lần của cô rằng đừng sợ, Rose, lần này tôi đã loại bỏ hết lửa trong ngôi nhà này rồi, sẽ không có lò sưởi, không có nến, không có bất cứ thứ gì có thể bùng cháy được nữa.
Hắn nói rằng hắn đã thay thế toàn bộ hệ thống sưởi bằng công nghệ điện từ ngầm, đã kiểm tra từng milimet dây điện để đảm bảo không một tia lửa nào có thể phát ra. Hắn đã biến dinh thự này thành một pháo đài lạnh lẽo chỉ để đổi lấy sự an toàn cho cô. Rose hé mắt nhìn, trong cơn sốt mờ mịt, cô thấy khuôn mặt của Kai mờ ảo. Cô thều thào hỏi gã là ai, tại sao gã lại nhìn cô như thể cô sắp biến mất vĩnh viễn.
Kai siết nhẹ tay cô, khóe môi hắn run lên một nhịp rồi lại trở về vẻ vô cảm thường ngày. Hắn trả lời rằng hắn là kẻ canh giữ mạng sống của cô, là kẻ sẽ đi cùng cô xuống địa ngục nếu cần thiết. Hắn bế cô dậy, ép cô uống từng ngụm nước điện giải, mỗi cử động đều cẩn trọng như sợ rằng chỉ cần một lực mạnh hơn một chút thôi, viên kim cương này sẽ vỡ vụn ngay lập tức.
Đêm hôm đó, Kai không hề rời khỏi phòng. Hắn ngồi trên chiếc ghế bành cạnh giường, thức trắng để theo dõi từng chỉ số sinh học hiện lên trên đôi khuyên tai của cô qua màn hình máy tính bảng. Hắn nhìn vào nhịp tim đang dần ổn định của Rose rồi quay sang nhìn ra màn mưa đen kịt ngoài cửa sổ. Hắn thầm nghĩ rằng dù phải biến thế giới này thành một khối băng vĩnh cửu, hắn cũng sẽ làm, miễn là ngọn lửa của định mệnh không thể chạm đến cô một lần nữa. Nhưng trong thâm tâm của một thiên tài, Kai vẫn cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ rằng dẫu hắn có loại bỏ hết lửa trên đời, thì định mệnh vẫn sẽ tìm ra một cách khác để mang cô đi.