MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ TÙ ĐÀY CỦA THỜI GIANChương 11

KẺ TÙ ĐÀY CỦA THỜI GIAN

Chương 11

869 từ · ~5 phút đọc

Những cơn mưa đầu mùa trút xuống New York, biến khung cảnh ngoài cửa sổ dinh thự Warner thành một bức tranh nhòe nhoẹt của nước và bóng tối. Bên trong phòng ngủ chính, Rose đang chìm trong một giấc ngủ không hề yên ả. Mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi môi cô mấp máy những âm thanh đứt quãng như đang cố kêu cứu giữa một khoảng không vô định.

Trong giấc mơ, Rose thấy mình đứng giữa một cánh rừng già khô khốc. Không khí bỗng chốc trở nên nóng hực, tiếng nổ lách tách của củi cháy vang lên từ mọi phía. Những ngọn lửa đỏ rực như những con rắn hổ mang khổng lồ, trườn bò trên thảm lá khô rồi nhanh chóng bao vây lấy cô. Cảm giác nóng rát chân thật đến mức cô có thể ngửi thấy mùi tóc cháy và vị khét của da thịt. Ngay khi ngọn lửa sắp nuốt chửng lấy mình, Rose bỗng thấy một bóng hình cao lớn đứng giữa vòng vây lửa, đưa bàn tay về phía cô. Nhưng trước khi cô kịp chạm tới, mặt đất dưới chân cô bỗng tan biến, sụp đổ hoàn toàn.

Cảnh tượng thay đổi đột ngột. Sự nóng bỏng nhường chỗ cho cái lạnh thấu xương. Rose thấy mình đang chìm dần vào một đại dương sâu thẳm, đen kịt. Ánh sáng từ mặt nước phía trên xa dần, nhỏ lại rồi biến mất hẳn. Nước tràn vào phổi, lạnh ngắt và nặng nề như chì. Cô cố gắng vùng vẫy, nhưng tay chân như bị trói chặt bởi những sợi xích vô hình. Giữa làn nước đục ngầu, một gương mặt quen thuộc hiện ra, đôi mắt ấy chứa đựng nỗi đau khổ nghìn năm đang nhìn cô với sự tuyệt vọng tột cùng.

Rose choàng tỉnh, bật dậy trên giường, hơi thở dồn dập và gương mặt trắng bệch. Cô vội vàng sờ lên cổ, lên tay, cảm giác nóng rát và sự nghẹt thở của nước vẫn còn ám ảnh như thể chúng vừa thực sự xảy ra. Đúng lúc đó, cửa phòng nhẹ nhàng mở ra. Kai Warner bước vào, trên tay là một ly sữa ấm. Hắn không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ hành lang hắt vào, đổ một cái bóng dài ma mị lên giường của Rose.

Kai tiến lại gần, đặt ly sữa xuống bàn trà rồi ngồi xuống mép giường. Hắn đưa tay định lau mồ hôi trên trán cô, nhưng Rose đã sợ hãi lùi lại phía sau, đôi mắt tràn đầy vẻ cảnh giác. Cô hỏi gã với giọng run rẩy rằng tại sao cô lại thấy những thứ đó, tại sao những giấc mơ đó lại chân thật đến mức đáng sợ như vậy. Cô kể lại cảm giác bị lửa thiêu và bị nhấn chìm dưới đáy biển, đôi mắt cô nhìn xoáy vào Kai như muốn tìm kiếm một lời giải thích.

Kai im lặng một lúc lâu, đôi mắt hắn sâu thẳm nhìn vào bóng tối. Hắn khẽ thở dài, giọng nói trầm buồn vang lên rằng đó không phải là ác mộng, Rose, đó là những mảnh vỡ của sự thật mà linh hồn em đang cố gắng nhắc nhở em. Hắn bảo cô rằng ở kiếp thứ hai mươi mốt, em đã chết trong trận đại hỏa hoạn ở London, và ở kiếp thứ năm mươi tư, con tàu đưa em bỏ trốn khỏi tôi đã chìm xuống đáy Đại Tây Dương. Hắn nói rằng dù em có quên đi bao nhiêu lần, thì nỗi đau của cái chết vẫn luôn hằn sâu trong tế bào của em.

Rose nhìn hắn như nhìn một con quái vật, cô gào lên rằng gã đang cố tẩy não cô bằng những câu chuyện điên rồ đó để cô phải dựa dẫm vào gã. Cô tuyên bố rằng cô sẽ không tin một lời nào, và rằng chính sự giam cầm của gã mới là thứ đang khiến cô phát điên.

Kai không tranh cãi, hắn chỉ lẳng lặng lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là một mảnh vải cũ nát, cháy sém một nửa nhưng vẫn còn rõ hoa văn của một thời đại xa xưa. Hắn đặt nó vào tay Rose và bảo cô rằng nếu không tin lời tôi, hãy tự hỏi tại sao em lại có cảm giác quen thuộc với mảnh vải này, thứ mà tôi đã giữ lại từ đống tro tàn của kiếp sống đó.

Khi ngón tay Rose chạm vào mảnh vải, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, và một hình ảnh chớp nhoáng về một cung điện rực lửa bỗng hiện lên trong tâm trí cô. Cô bàng hoàng buông mảnh vải xuống, nhìn Kai với ánh mắt đầy hoài nghi và sợ hãi. Kai đứng dậy, bước về phía cửa, trước khi đi hắn chỉ để lại một câu nói lạnh lùng rằng em có thể phủ nhận tôi, nhưng em không thể phủ nhận chính mình, Rose. Lời cảnh báo về định mệnh không phải là lời đe dọa, đó là thực tại duy nhất mà chúng ta đang sống.