MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ TÙ ĐÀY CỦA THỜI GIANChương 10

KẺ TÙ ĐÀY CỦA THỜI GIAN

Chương 10

840 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn flash bủa vây phía ngoài nhà hát Lincoln Center không làm dịu đi sự ngột ngạt đang bóp nghẹt lấy lồng ngực Rose. Sau một tuần bị giam lỏng, đây là lần đầu tiên Kai cho phép cô xuất hiện trước công chúng tại một buổi tiệc từ thiện dành cho giới thượng lưu. Hắn đứng bên cạnh cô, bàn tay đặt hờ trên thắt lưng cô như một sự che chở, nhưng Rose biết đó là một chiếc vòng cổ vô hình. Cô mỉm cười với các ống ký, môi đỏ rực rỡ nhưng đôi mắt lạnh lẽo, âm thầm đếm ngược từng giây cho kế hoạch đã vạch sẵn.

Trong lúc Kai bị vây quanh bởi những chính khách và nhà tài trợ, Rose khéo léo lách mình về phía phòng trang điểm. Cô không mang theo túi xách, chỉ giữ chặt một chiếc chìa khóa dự phòng mà cô đã lấy trộm được từ gã tài xế sơ suất chiều nay. Dựa vào sự hỗn loạn của đoàn xe đưa đón, Rose lẻn ra lối thoát hiểm dành cho nhân viên, chạy thục mạng về phía bãi đậu xe ngầm vắng lặng. Không gian nồng nặc mùi xăng và khói bụi khiến cô ho sặc sụa, nhưng khát khao tự do đã đẩy cô lao đi.

Rose tìm thấy chiếc xe đen quen thuộc, cô nhanh chóng tra chìa vào ổ khóa. Trái tim cô đập dữ dội, từng nhịp rung động mạnh mẽ đến mức đôi khuyên tai kim cương trên tai cô khẽ phát ra một luồng sáng xanh li ti mà cô không hề hay biết. Ngay khi động cơ vừa gầm lên, một bóng đen cao lớn bỗng hiện ra ngay trước kính chắn gió, đứng bất động dưới ánh đèn huỳnh quang mờ ảo của hầm xe.

Kai Warner đứng đó, chiếc áo vest của hắn đã cởi bỏ, chỉ còn lại sơ mi trắng loang lổ bóng tối. Rose hoảng loạn nhấn ga, nhưng đôi chân cô bỗng khựng lại khi thấy hắn không hề né tránh, hắn nhìn thẳng vào cô với một vẻ mặt tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô nghiến răng, đạp mạnh phanh xe ngay khi mũi xe chỉ còn cách đầu gối hắn vài centimet. Rose tung cửa xe bước xuống, gào lên rằng tại sao gã không để cô đi, gã có tất cả rồi, tại sao lại phải giam cầm một người căm ghét gã tận xương tủy như cô.

Kai bước tới, mỗi bước chân của hắn nặng nề như đổ chì. Hắn không nổi giận, nhưng ánh mắt hắn lúc này là sự hòa trộn nghiệt ngã giữa sự tàn nhẫn của một kẻ cai trị và nỗi đau của một kẻ mất linh hồn. Hắn nắm lấy bả vai Rose, ép cô nhìn thẳng vào mình và hỏi bằng giọng khàn đặc rằng em định đi đâu, em định lao ra đường để một gã say rượu tông trúng như ở kiếp thứ mười lăm, hay định lên một chuyến bay sẽ nổ tung trên bầu trời như kiếp thứ tám mươi ba.

Rose vùng vẫy, nước mắt trào ra vì sự ức chế tột cùng, cô hét vào mặt hắn rằng gã điên rồi, gã đang nói về những thứ không có thật để lừa gạt cô. Nhưng Kai lại siết chặt hơn, đôi mắt hắn đỏ rực như máu, hắn gằn từng chữ rằng em nghĩ tôi tàn nhẫn vì giam giữ em, nhưng em có biết cảm giác phải tự tay nhặt từng mảnh thi thể của người mình yêu qua chín mươi tám kiếp sống là thế nào không. Hắn nói rằng hắn thà bị cô hận, thà nhìn cô héo mòn trong lồng vàng, còn hơn phải nhìn cô trở thành một cái xác lạnh lẽo thêm một lần nữa.

Rose sững người, sự điên rồ trong lời nói của Kai mang một sức nặng tâm linh khiến cô rùng mình. Cô nhìn thấy trong đôi mắt ấy không phải là sự thắng thế của một kẻ bắt giữ, mà là sự tuyệt vọng tột cùng của một kẻ tù đày trong dòng thời gian. Kai buông tay ra, nhưng ngay lập tức bế thốc cô lên mặc cho cô đánh đấm vào lồng ngực hắn. Hắn thầm thì bên tai cô, giọng điệu vừa lạnh lùng vừa van xin rằng ở kiếp này, Rose, em chỉ có hai lựa chọn: sống bên cạnh tôi hoặc chết bên cạnh tôi, sẽ không có lần trốn thoát nào thành công nữa đâu.

Dưới ánh đèn lờ mờ của bãi đậu xe, Kai đưa Rose trở lại chiếc limousine bọc thép. Viên kim cương trên tai cô vẫn nhấp nháy, truyền về máy chủ nhịp tim đang loạn lạc của cô. Trò chơi mèo vờn chuột chỉ mới bắt đầu, và Rose kinh hãi nhận ra, cái lồng mà Kai xây dựng không chỉ làm bằng thép và công nghệ, mà nó được xây bằng chính sự tuyệt vọng ngàn năm của hắn.