Không gian u tối của dinh thự Warner bỗng trở nên lộng lẫy một cách khác thường khi màn đêm buông xuống. Sau cuộc tranh cãi nảy lửa về việc bị cô lập, Rose bị buộc phải tham dự một bữa tối trang trọng khác. Lần này, Kai xuất hiện với một chiếc hộp nhung màu xanh đen trên tay. Hắn không đợi cô đồng ý, chậm rãi mở nắp hộp, để lộ một đôi khuyên tai kim cương hình giọt nước. Dưới ánh đèn chùm pha lê, những mặt cắt của viên đá quý phản chiếu ánh sáng rực rỡ, tinh khiết và sắc lạnh đến mức có thể cứa vào lòng bàn tay.
Kai tiến lại gần, ngón tay hắn khẽ chạm vào vành tai của Rose, một hành động khiến cô rùng mình né tránh nhưng hắn đã nhanh chóng giữ chặt lấy vai cô. Hắn thì thầm rằng đây là món quà đền bù cho sự thô lỗ của hắn sáng nay, và rằng viên kim cương này được chế tác để xứng tầm với danh hiệu của cô. Rose nhìn chăm chằm vào đôi khuyên tai, cô vốn sành sỏi về đá quý, và cô phải thừa nhận rằng đây là những viên kim cương hoàn mỹ nhất mà cô từng thấy, không một tì vết, không một chút tạp chất, như thể chúng được sinh ra từ hư không.
Rose lạnh lùng bảo hắn rằng gã nghĩ chỉ cần vài món đồ trang sức đắt tiền là có thể mua chuộc được sự tự do của cô sao. Kai không trả lời, hắn kiên nhẫn đeo đôi khuyên tai lên tai cô, cử chỉ nhẹ nhàng như đang nâng niu một món đồ cổ dễ vỡ. Hắn nhìn ngắm tác phẩm của mình với một vẻ hài lòng đáng sợ rồi bảo cô rằng hãy luôn đeo chúng, vì chúng sẽ bảo vệ cô khỏi những hiểm nguy mà cô không thể lường trước được.
Rose không hề hay biết rằng, bên trong lõi của những viên kim cương triệu đô kia là một thành tựu công nghệ vượt xa tầm hiểu biết của nhân loại hiện tại. Đó là những con chip nano sinh học có khả năng kết nối trực tiếp với hệ thần kinh và mạch máu của cô. Ngay khi đôi khuyên tai chạm vào da thịt, mọi dữ liệu về nhịp tim, huyết áp và thậm chí là nồng độ adrenaline trong máu của Rose đã được truyền trực tiếp về máy chủ trong văn phòng của Kai. Trên màn hình máy tính của hắn, một chấm đỏ nhỏ bắt đầu nhấp nháy theo từng nhịp đập của trái tim cô, cho hắn biết vị trí chính xác của cô đến từng milimet trong căn nhà này.
Kai nhìn cô, đôi mắt hắn lúc này chứa đựng một sự an tâm kỳ quái. Hắn bảo cô rằng giờ đây, ngay cả khi hắn không ở bên cạnh, hắn vẫn có thể cảm nhận được trái tim cô đang đập nhanh hay chậm, và rằng hắn sẽ biết ngay lập tức nếu cô có ý định làm điều gì dại dột. Rose nhíu mày, cô cảm thấy lời nói của hắn mang một hàm ý đen tối hơn là một câu nói lãng mạn thông thường. Cô đưa tay định tháo đôi khuyên tai ra nhưng Kai đã nắm lấy cổ tay cô, lực bóp đủ mạnh để khiến cô đau điếng.
Hắn gằn giọng, hơi thở nóng hổi phả sát mặt cô rằng đừng tháo nó ra, Rose, vì nếu em tháo nó, tôi sẽ không thể ngăn chặn được định mệnh nếu nó đột ngột ập đến. Rose nhìn gã, thấy trong đôi mắt thiên tài kia là một sự hoảng loạn thực sự, như thể hắn đang nhìn thấy một bóng ma nào đó sau lưng cô. Cô giằng tay ra, mắng hắn là một kẻ điên loạn và quay lưng bước về phòng.
Mỗi bước đi của Rose trên hành lang đá cẩm thạch đều được phản hồi về màn hình của Kai. Hắn ngồi lại trong bóng tối của phòng ăn, nhìn chấm đỏ di chuyển đều đặn. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng nhưng đầy cay đắng. Hắn thầm thì với bóng tối rằng ít nhất kiếp này, trái tim em vẫn còn đang đập dưới sự kiểm soát của tôi, Rose. Hắn không quan tâm cô có yêu hắn hay không, điều duy nhất hắn quan tâm là giữ cho chấm đỏ đó không bao giờ ngừng lại như chín mươi tám lần trước đó.