Ánh nắng ban mai xuyên qua những ô cửa kính màu của dinh thự Warner không mang lại cảm giác khởi đầu, mà chỉ khiến Rose thấy mình như một mẫu vật đang bị trưng bày trong tủ kính. Sau một đêm trằn trọc với cái tên Katerina đầy ám ảnh, việc đầu tiên cô làm khi thức dậy là tìm cách liên lạc với cha mình và các luật sư của tập đoàn Chen. Cô cần biết chắc chắn rằng số tiền mười tỷ USD đã thực sự được bơm vào thị trường và cha cô đã được an toàn.
Rose lấy chiếc điện thoại cá nhân từ túi xách, nhưng màn hình chỉ hiển thị dòng chữ lạnh lẽo thông báo không có dịch vụ. Cô nhíu mày, bước ra ban công để tìm kiếm tín hiệu, nhưng vạch sóng vẫn đứng yên ở mức số không tròn trĩnh. Không bỏ cuộc, Rose đi khắp căn phòng, từ phòng tắm đến góc đọc sách, thậm chí cô còn thử dùng chiếc điện thoại bàn cổ điển đặt trên kệ gỗ, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là những tiếng tít dài vô vọng.
Cơn giận dữ bùng lên, Rose lao ra khỏi phòng, sải bước xuống cầu thang chính. Cô bắt gặp quản gia Marcus đang chỉ đạo người hầu dọn dẹp sảnh. Cô giơ chiếc điện thoại lên, gằn giọng hỏi tại sao hệ thống viễn thông ở đây lại tê liệt và yêu cầu ông ta cung cấp mật khẩu mạng không dây ngay lập tức. Marcus cúi đầu, vẻ mặt không chút biến sắc, ông ta điềm tĩnh trả lời rằng ngài Warner yêu cầu một môi trường tĩnh lặng tuyệt đối cho sự nghỉ ngơi của tiểu thư, vì vậy toàn bộ dinh thự đã được thiết kế như một cái lồng Faraday khổng lồ.
Rose sững người, đôi môi cô run lên vì kinh ngạc. Cô hỏi lại với giọng không tin nổi rằng một cái lồng Faraday sao. Cô hiểu rất rõ khái niệm này, đó là một cấu trúc ngăn chặn mọi bức xạ điện từ và sóng vô tuyến xuyên qua. Kai Warner không chỉ khóa cửa, gã đã dùng trình độ thiên tài của mình để cô lập cô khỏi toàn bộ nền văn minh nhân loại. Cô bị nhốt trong một pháo đài mà ở đó, thông tin là thứ xa xỉ duy nhất bị cấm đoán.
Không thể giữ được bình tĩnh, Rose lao về phía văn phòng của Kai ở tầng trệt. Cô đẩy mạnh cánh cửa gỗ nặng nề, thấy hắn đang ngồi thong thả đọc một cuốn sách cũ bên lò sưởi. Cô ném chiếc điện thoại xuống tấm thảm dưới chân hắn và hét lên rằng gã là một kẻ điên cuồng, gã không có quyền cắt đứt liên lạc của cô với thế giới bên ngoài. Cô yêu cầu hắn ngay lập tức tắt hệ thống ngăn chặn sóng hoặc cô sẽ đập nát ngôi nhà này.
Kai từ từ gấp cuốn sách lại, đặt nó lên bàn trà rồi đứng dậy. Hắn tiến về phía Rose, bóng dáng cao lớn bao phủ lấy cô, giọng nói vẫn điềm đạm đến mức đáng sợ rằng thế giới bên ngoài chỉ mang lại cho em sự tổn thương và những cái chết ngoài dự kiến, Rose. Hắn bảo cô rằng ở kiếp thứ bảy mươi hai, một cuộc điện thoại nặc danh đã khiến cô hoảng sợ và lao ra đường đúng lúc chiếc xe tải mất thắng lao tới. Lần này, hắn sẽ đảm bảo rằng không một tín hiệu nào, không một lời nói độc hại nào có thể chạm đến tai cô.
Rose lùi lại, đôi mắt tràn đầy sự ghê tởm, cô bảo hắn đừng dùng những câu chuyện tâm thần đó để bao biện cho sự kiểm soát bệnh hoạn của mình. Cô tuyên bố rằng nếu hắn không cho cô gọi điện cho cha, cô sẽ tuyệt thực cho đến chết. Kai nghe đến từ chết thì sắc mặt lập tức thay đổi, một tia tàn nhẫn và đau đớn loé lên trong mắt hắn. Hắn bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự điên rồ trong mắt mình.
Hắn thì thầm, giọng nói như tiếng sấm rền giữa trời quang rằng em muốn chết sao, tôi đã nhìn em chết chín mươi tám lần, em nghĩ tôi còn sợ lời đe dọa đó sao. Hắn nói rằng nếu cô muốn biết tình hình của cha mình, hắn sẽ cho cô xem màn hình giám sát trực tiếp từ nhà họ Chen trên hệ thống nội bộ của hắn, nhưng để cô trực tiếp liên lạc với thế giới kia thì tuyệt đối không. Kai buông tay ra, để lại những vết đỏ trên làn da trắng sứ của Rose, rồi lạnh lùng quay đi và bảo rằng ở đây, hắn là người duy nhất mà cô cần phải giao tiếp.
Rose đứng chết lặng giữa căn phòng, cảm giác bất lực bao trùm lấy cô. Cô nhận ra mình không chỉ bị giam giữ về thể xác, mà Kai Warner đang thực hiện một kế hoạch tẩy não tàn nhẫn, biến hắn thành sợi dây liên kết duy nhất giữa cô và thực tại.