Ánh sáng từ những ngọn nến trên giá đỡ bằng đồng cao vút đổ những bóng dài chập chờn lên bức tường đá của phòng ăn. Bữa tối đầu tiên tại dinh thự Warner diễn ra trong một sự im lặng đặc quánh, chỉ có tiếng dao nĩa thỉnh thoảng chạm vào đĩa sứ vang lên những âm thanh khô khốc, lạc lõng. Rose ngồi đối diện với Kai qua chiếc bàn dài bằng gỗ sồi, thứ ngăn cách giữa họ không chỉ là vài mét chiều dài mà là một hố sâu ngăn cách giữa hai thế giới: một bên là sự căm phẫn tột cùng, một bên là sự chiếm hữu điên cuồng.
Kai hầu như không động vào thức ăn. Hắn chỉ ngồi đó, nhâm nhi ly rượu vang đỏ sẫm như máu, ánh mắt không rời khỏi gương mặt của Rose dù chỉ một giây. Ánh nhìn của hắn mang theo sức nặng của hàng thế kỷ, vừa thâm trầm vừa nồng cháy, khiến Rose cảm thấy như mình đang bị lột trần dưới nhãn quang của một kẻ nhìn thấu cả quá khứ lẫn tương lai. Rose cố gắng giữ vẻ bình thản, cô cắt miếng bít tết một cách dứt khoát như thể đang trút giận lên nó, nhưng đôi tay run rẩy đã phản bội lại sự cứng cỏi bên ngoài.
Khi Rose đưa ly nước lên môi, một giọt nước vô tình vương trên khóe miệng cô. Kai bỗng chốc sững người, đồng tử hắn co rút lại. Trong bóng tối lờ mờ của phòng ăn, ký ức về một buổi chiều tà ở một vùng cao nguyên xa xôi nào đó bất ngờ dội về, nơi một cô gái cũng có hành động tương tự ngay trước khi bị đội quân của hắn bao vây. Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, lý trí của thiên tài công nghệ hoàn toàn bị lu mờ bởi bóng ma của quá khứ.
Hắn khẽ rướn người về phía trước, giọng nói khản đặc và đầy vẻ tôn thờ thốt lên một cái tên bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa mà Rose chưa từng được nghe trong đời rằng Katerina, đừng đi, tuyết sắp phủ kín lối về rồi.
Rose khựng lại, ly nước trên tay suýt chút nữa rơi xuống mặt bàn. Cô nhìn Kai với ánh mắt đầy kinh ngạc và hoang mang. Cái tên đó—Katerina—với những âm tiết nặng nề và cổ quái, lại mang theo một rung cảm kỳ lạ khiến lồng ngực cô nhói lên một cơn đau âm ỉ không rõ nguyên do. Cô đặt mạnh ly nước xuống bàn, hơi thở dồn dập hỏi gã vừa gọi cô là gì. Cô tuyên bố rằng tên cô là Rose, và gã nên dừng việc áp đặt những ảo tưởng điên rồ của mình lên cô ngay lập tức.
Kai như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Hắn chớp mắt, vẻ mặt thâm trầm nhanh chóng thay thế cho sự yếu đuối vừa rồi. Hắn dựa lưng vào ghế, khôi phục lại vẻ lạnh lùng vốn có nhưng đôi bàn tay dưới gầm bàn lại siết chặt đến trắng bệch. Hắn chậm rãi nói rằng đó là tên của một người phụ nữ mà hắn đã đánh mất rất lâu về trước, một người có đôi mắt và sự bướng bỉnh giống hệt như cô lúc này.
Rose cười khẩy, ánh mắt cô tràn đầy sự châm chọc khi bảo rằng hóa ra một thiên tài như Kai Warner cũng chỉ là một kẻ lụy tình đáng thương, sống bám víu vào những hình bóng cũ kỹ để lấp đầy sự trống rỗng trong linh hồn mình. Cô đứng dậy, không muốn tiếp tục bữa tối ngột ngạt này thêm một giây nào nữa, và tuyên bố rằng cô không phải là vật thế thân cho bất cứ ai, dù là Katerina hay bất kỳ cái tên nào khác trong trí tưởng tượng của gã.
Khi Rose xoay người bước ra khỏi phòng ăn, tiếng của Kai vang lên từ phía sau, trầm thấp nhưng sắc lẹm như một lời nguyền rằng em không phải là vật thế thân, Rose, em chính là người đó, chỉ là em đã chọn cách quên đi để trừng phạt tôi, nhưng tôi sẽ khiến em phải nhớ lại, dù có phải dùng đến cả đời này đi nữa.
Rose không quay đầu lại, cô bước nhanh lên cầu thang, trái tim đập liên hồi. Cái tên Katerina vẫn không ngừng vang vọng trong tâm trí cô, mang theo một cảm giác quen thuộc đến rùng mình, như thể một cánh cửa bị khóa chặt trong linh hồn cô vừa bị một bàn tay vô hình lay động.