Chiếc xe đen của Warner Corp lặng lẽ lăn bánh qua cánh cổng sắt rèn cao vút của một dinh thự nằm biệt lập ở vùng ngoại ô New York. Nơi đây không phải là một biệt thự hiện đại rực rỡ ánh đèn, mà là một lâu đài đá mang đậm kiến trúc Gothic châu Âu, uy nghiêm và có phần u ám giữa những tán cây sồi cổ thụ. Rose ngồi ở ghế sau, đôi mắt mệt mỏi nhìn ra cửa sổ, cô cảm thấy mình không phải đang đi đến một mái ấm mới, mà là đang tiến vào một nhà tù được dát vàng.
Khi bước chân vào sảnh chính, Rose khựng lại. Một mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, đó là sự pha trộn giữa gỗ đàn hương và hoa hồng trắng vùng Grasse. Đây là loại hương liệu độc bản mà Rose từng đặt riêng từ một xưởng nước hoa nhỏ ở Pháp cách đây ba năm, một bí mật cá nhân mà ngay cả trợ lý thân cận nhất của cô cũng không hề hay biết. Cô nhíu mày, cảm giác bất an bắt đầu nhen nhóm khi thấy mọi thứ trong ngôi nhà này dường như đã chờ đợi cô từ rất lâu.
Quản gia Marcus cúi chào cung kính và dẫn Rose lên phòng ngủ chính. Khi cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, Rose thực sự sững sờ. Toàn bộ căn phòng được trang trí bằng tông màu xanh rêu và kem, chính xác là bảng màu cô từng phác thảo trong cuốn sổ tay thiết kế cá nhân từ thời đại học. Trên bàn trang điểm, những lọ kem dưỡng da, những thỏi son đúng mã màu cô ưa thích được sắp xếp ngay ngắn. Thậm chí, trên khay trà bằng bạc đặt cạnh cửa sổ, một tách trà Earl Grey pha chút oải hương vẫn còn đang bốc khói nghi ngút, chính xác là nồng độ và hương vị mà Rose luôn dùng để làm dịu cơn đau đầu.
Kai Warner xuất hiện từ phía sau, bước chân của hắn không hề phát ra tiếng động trên tấm thảm lông dày. Hắn đứng tựa vào khung cửa, nhìn Rose đang đứng sững sờ giữa phòng với một vẻ hài lòng kín đáo. Rose quay phắt lại, giọng cô run lên vì giận dữ pha lẫn sự sợ hãi, cô hỏi hắn đã lục lọi đời tư của cô đến mức nào, làm sao gã có thể biết những chi tiết vụn vặt và riêng tư đến mức quái đản như vậy.
Kai chậm rãi tiến lại gần, hắn cầm lấy tách trà, đưa lên mũi ngửi rồi nhẹ nhàng đặt lại chỗ cũ. Hắn nhìn thẳng vào mắt Rose và nói bằng chất giọng trầm thấp rằng hắn không cần phải điều tra hay lục lọi bất cứ thứ gì, vì những sở thích này của cô đã không hề thay đổi suốt hàng trăm năm qua. Hắn bảo cô rằng dù ở Paris thế kỷ mười chín hay ở New York hiện tại, cô vẫn luôn thích trà có thêm một chút oải hương và luôn chọn tông màu xanh này cho không gian riêng tư nhất của mình.
Rose cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, cô gằn giọng bảo hắn hãy thôi ngay cái trò diễn kịch về tiền kiếp đó đi vì nó chỉ khiến gã trông giống một kẻ điên cuồng theo dõi hơn là một thiên tài. Cô tuyên bố rằng dù gã có chuẩn bị mọi thứ hoàn hảo đến đâu, thì sự hiện diện của gã trong ngôi nhà này vẫn là thứ khiến cô cảm thấy ghê tởm nhất.
Kai không hề nao núng trước sự gay gắt của cô, hắn chỉ tiến tới gần hơn, thu hẹp khoảng cách đến mức Rose có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh lạnh trên áo khoác của hắn. Hắn thì thầm rằng em có thể ghét tôi, có thể nguyền rủa tôi, nhưng em không thể phủ nhận rằng ngôi nhà này là nơi duy nhất trên thế giới hiểu rõ em đến từng hơi thở. Hắn chạm nhẹ vào một lọn tóc của cô rồi nói rằng hắn đã dành mười kiếp chỉ để học cách pha một tách trà đúng ý cô nhất, vì vậy lần này, hắn sẽ không để bất cứ sai sót nhỏ nào khiến cô cảm thấy không thoải mái.
Rose quay đi, tránh khỏi cái chạm của hắn, trái tim cô đập loạn nhịp vì một cảm xúc khó gọi tên. Sự hoàn hảo của căn phòng này không mang lại cho cô cảm giác được yêu thương, mà là một sự kiểm soát tuyệt đối và nghẹt thở. Cô nhận ra rằng Kai Warner không chỉ muốn sở hữu thể xác cô, hắn muốn bao trùm lên toàn bộ tâm hồn và thói quen của cô, biến cô thành một phần không thể tách rời trong thế giới điên rồ của chính mình.