MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ TÙ ĐÀY CỦA THỜI GIANChương 5

KẺ TÙ ĐÀY CỦA THỜI GIAN

Chương 5

789 từ · ~4 phút đọc

Không khí trong văn phòng tầng một trăm dường như bị rút cạn oxy ngay sau lời tuyên bố điên rồ của Kai. Rose cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt, không phải vì sợ hãi trước một kẻ tâm thần, mà vì sự áp chế tuyệt đối từ quyền lực thực tại mà hắn đang nắm giữ. Cô đẩy mạnh vai Kai để tạo khoảng cách, đôi mắt rực lên ngọn lửa của sự kiêu hãnh bị xúc phạm. Cô gằn giọng hỏi hắn rằng gã nghĩ mình là ai mà có quyền định đoạt mạng sống của cô, và cái câu chuyện về London hay dòng sông Thames gì đó chỉ là một sự hoang tưởng nực cười.

Kai không hề giận dữ, hắn thong thả quay trở lại bàn làm việc, lấy ra một tập tài liệu bọc da đen tuyền đã chờ sẵn từ lâu. Hắn đẩy tập hồ sơ về phía Rose và nói bằng giọng điệu bình thản của một nhà môi giới tài chính rằng thay vì tranh cãi về quá khứ mà em đã quên, hãy nhìn vào thực tại mà em đang phải đối mặt, trong vòng sáu tiếng nữa, lệnh phát mại tài sản của tập đoàn Chen sẽ được thực thi, và cha em sẽ dành phần đời còn lại trong nhà tù liên bang vì những lỗ hổng thuế mà chính tôi đã tạo ra.

Rose run rẩy mở tập hồ sơ. Những dòng chữ trên giấy trắng mực đen đập vào mắt cô như những nhát dao. Đó là một bản hợp đồng hôn nhân, nhưng nội dung của nó lại giống như một bản khế ước bán linh hồn. Warner Corp sẽ ngay lập tức bơm mười tỷ USD để cứu vãn cổ phiếu tập đoàn Chen và xóa bỏ mọi cáo buộc pháp lý đối với cha cô. Đổi lại, Rose Katrina Chen phải trở thành vợ hợp pháp của Kai Warner, chung sống với hắn tại dinh thự riêng và không được phép rời khỏi tầm mắt của đội ngũ an ninh Warner quá hai mươi tư giờ mỗi năm.

Rose cười khẩy, ném tập hồ sơ ngược lại phía Kai và bảo rằng hắn đang nằm mơ, một cuộc hôn nhân không có tình yêu, được xây dựng trên sự cưỡng ép sẽ chỉ mang lại cho hắn một cái xác không hồn. Kai nghe vậy thì khẽ mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự dung túng đến đáng sợ. Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn vào hình phản chiếu của Rose trên mặt kính và nói rằng hắn đã thử mọi cách, từ dịu dàng, chinh phục cho đến kiên nhẫn chờ đợi qua nhiều đời người, nhưng lần nào em cũng chạy trốn hoặc chọn cái chết, vì vậy kiếp này, hắn chọn cách bẻ gãy đôi cánh của em ngay từ đầu.

Hắn quay lại, đưa chiếc bút máy nạm vàng về phía cô, đôi mắt sâu thẳm ấy như một hố đen có thể nuốt chửng mọi sự phản kháng. Hắn nhắc nhở cô rằng kim đồng hồ vẫn đang chạy, và mỗi phút trôi qua, giá trị của nhà họ Chen lại bốc hơi thêm vài trăm triệu. Rose nhìn chiếc bút, rồi nhìn vào màn hình máy tính vẫn đang hiển thị bảng điện tử đỏ rực của gia đình mình. Cô hiểu rằng đây không phải là một cuộc đàm phán, đây là một vụ hành hình mà cô là người duy nhất có thể tự cứu lấy người thân của mình.

Bàn tay Rose run rẩy khi cầm lấy chiếc bút. Từng nét chữ tên cô ký xuống trang giấy trông giống như những vết cào rướm máu. Khi dấu chấm cuối cùng vừa hoàn tất, Kai tiến tới, hắn thu lấy bản hợp đồng với một sự trân trọng đến bệnh hoạn. Hắn nâng bàn tay lạnh ngắt của Rose lên, đặt một nụ hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô rồi thì thầm rằng bắt đầu từ bây giờ, em chính thức thuộc về tôi, không chỉ là thân xác, mà là cả tương lai và định mệnh của em.

Rose giật tay lại, ánh mắt cô đầy sự căm thù khi tuyên bố rằng hắn có thể sở hữu cái tên của cô trên giấy tờ, nhưng hắn sẽ không bao giờ có được dù chỉ một chút sự tôn trọng hay tình cảm của cô. Kai chỉ nhìn cô, ánh mắt hắn loé lên một sự thấu hiểu nghiệt ngã rằng em sẽ còn nói câu đó thêm nhiều lần nữa, nhưng ít nhất ở kiếp này, em sẽ phải nói nó khi vẫn còn đang thở trong vòng tay của tôi.