Cánh cửa thang máy mạ vàng của tháp Warner mở ra với một tiếng tinh tinh khô khốc, dẫn Rose thẳng vào không gian tầng một trăm. Thay vì một văn phòng bận rộn với hàng tá nhân viên như cô hình dung, nơi này yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng vải áo lụa của cô cọ xát theo mỗi bước đi. Không gian được thiết kế tối giản với tông màu xám lạnh và những mảng kính lớn thu trọn toàn cảnh Manhattan vào trong tầm mắt. Ở cuối sảnh, sau chiếc bàn làm việc bằng đá cẩm thạch nguyên khối, Kai Warner đang ngồi đó, bất động như một pho tượng cổ.
Rose không chần chừ, tiếng gót giày nhọn của cô nện xuống sàn đá vang dội như một lời tuyên chiến. Cô đứng khựng lại trước bàn làm việc của hắn, ném tập hồ sơ tài chính xuống mặt bàn rồi gằn giọng hỏi rằng gã đang muốn trò chơi quái quỷ gì khi tiêu diệt tập đoàn của gia đình cô trong một buổi sáng. Kai từ từ ngẩng đầu lên. Khác với những hình ảnh trên tạp chí công nghệ, đôi mắt của hắn khi nhìn trực diện mang một chiều sâu thăm thẳm, chứa đựng sự mệt mỏi và một thứ khao khát điên cuồng đến mức khiến Rose cảm thấy gai người.
Hắn không trả lời câu hỏi của cô ngay lập tức mà chỉ nhìn đăm đăm vào gương mặt Rose, như thể đang cố gắng so khớp từng đường nét của cô với một ký ức nào đó rất xa xôi. Hắn khẽ đưa tay lên không trung, định chạm vào gò má cô nhưng rồi lại rụt lại, môi hắn mấp máy lẩm bẩm rằng lần này em không còn vết sẹo ở đuôi mắt nữa, thật tốt. Rose lùi lại một bước, ánh mắt hiện rõ sự cảnh giác và ghê tởm, cô hỏi gã đang lẩm bẩm cái quái gì và liệu gã có phải là một tên biến thái có vấn đề về tâm thần hay không.
Kai bật cười, một tiếng cười khản đặc không hề có chút niềm vui nào. Hắn đứng dậy, dáng người cao lớn của hắn đổ bóng dài che khuất Rose dưới ánh nắng gay gắt xuyên qua cửa kính. Hắn chậm rãi bước vòng qua bàn, tiến về phía cô với một áp lực vô hình khiến không khí xung quanh trở nên loãng đi. Hắn bảo cô rằng đối với một kẻ nắm giữ dòng chảy của cả thế giới này, tiền bạc hay quyền lực chỉ là những con số vô nghĩa, thứ duy nhất hắn thiếu chính là sự hiện diện của cô trong căn phòng này.
Rose hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh, cô tuyên bố rằng nếu hắn muốn dùng sự sụp đổ của nhà họ Chen để ép cô làm một con búp bê trong bộ sưu tập của mình thì hắn đã lầm, cô thà nhìn đế chế của cha mình tan tành còn hơn phải cúi đầu trước một kẻ điên như hắn. Nghe đến đây, ánh mắt Kai bỗng chốc trở nên đau đớn một cách kỳ lạ, hắn nhìn cô bằng ánh mắt của một kẻ đã bị bỏ rơi qua hàng thiên niên kỷ, rồi hắn thì thầm rằng em luôn nói như vậy, ở London năm đó em cũng nói như vậy trước khi gieo mình xuống dòng sông Thames lạnh giá để chạy trốn tôi.
Rose sững sờ, một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi nghe hắn nhắc đến một thành phố và một thời đại hoàn toàn xa lạ với giọng điệu chân thật đến đáng sợ. Cô nhìn xoáy vào mắt hắn, cố tìm kiếm một dấu hiệu của sự trêu đùa nhưng chỉ thấy một sự chân thành đến điên dại. Kai tiến thêm một bước, ép cô lùi sát vào mặt kính, hắn cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi phả lên tai cô rằng chào mừng em đã trở lại với tôi, Rose Katrina Chen, kiếp này tôi đã khóa chặt mọi lối thoát của em, em sẽ không có cơ hội để chết thêm một lần nào nữa đâu.