Tiếng chuông báo tử cho tiết học cuối cùng vang lên, kéo theo đó là âm thanh hỗn tạp của tiếng bàn ghế xê dịch, tiếng cười nói và cả tiếng thở phào nhẹ nhõm của những đứa trẻ vừa thoát khỏi gông cùm chữ nghĩa. Nhưng với Linh, âm thanh đó chỉ báo hiệu cho một cuộc chiến khác bắt đầu.
Linh thong thả xếp cuốn vở ghi chép không một vết bẩn vào cặp. Động tác của cô chuẩn xác và nhịp nhàng như một cỗ máy đã được lập trình sẵn. Bạn bè đi ngang qua, không quên để lại những lời tán dương quen thuộc: “Linh ơi, cậu đúng là siêu nhân, bài kiểm tra Toán khó thế mà vẫn nộp bài sớm nhất lớp”, hay “Nhìn cậu chẳng bao giờ thấy mệt mỏi nhỉ, đúng là con nhà người ta”. Linh mỉm cười, một nụ cười vừa vặn, không quá rộng để lộ sự phấn khích, cũng không quá nhạt để bị coi là kiêu căng. Đó là nụ cười mà cô đã tập luyện hàng trăm lần trước gương.
“Cảm ơn cậu, mình cũng chỉ may mắn thôi,” cô đáp lại, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, che đậy hoàn toàn sự trống rỗng đang lan tỏa trong lồng ngực.
Khi bước chân ra khỏi cổng trường, ánh nắng vàng vọt của buổi chiều tà đổ dài bóng cô trên mặt đường. Linh nhìn vào màn hình điện thoại. Một tin nhắn mới từ mẹ: “Kết quả bài thi thử hôm nay thế nào? Mẹ đã chuẩn bị canh cá hồi bổ não, về ăn rồi tối học tiếp chương mới với gia sư nhé.”
Ngón tay Linh khựng lại trên màn hình. Một cảm giác buồn nôn nhàn nhạt dâng lên tận cổ họng. Cô không trả lời, chỉ lẳng lặng cất điện thoại vào túi váy. Cô không muốn về nhà ngay. Cô cần một nơi để hít thở, một nơi mà cái danh xưng “Học bá toàn diện” hay “Niềm tự hào của mẹ” không thể chạm tới.
Thay vì rẽ về hướng trạm xe buýt, Linh bước ngược lên dãy nhà C – khu vực vốn đã bị bỏ hoang từ lâu do xuống cấp. Những bậc thang bám đầy bụi mịn và mạng nhện dường như là ranh giới ngăn cách cô với thế giới hoàn hảo đầy áp lực phía dưới.
Lên đến tầng thượng, làn gió khô khốc táp thẳng vào mặt, mang theo mùi của rêu mốc và nắng cháy. Linh tiến về phía góc khuất sau bồn nước lớn, nơi cô vẫn thường trốn vào mỗi khi cảm thấy mình sắp nổ tung. Cô ngồi bệt xuống nền xi măng, mặc kệ chiếc váy đồng nghiệp trắng tinh khôi bị lấm bẩn. Cô tháo chiếc kẹp tóc, để những sợi tóc đen dài xõa xuống che đi gương mặt mình.
Và rồi, cô run rẩy vén ống tay áo sơ mi dài tay của mình lên.
Dưới lớp vải trắng muốt là những vết sẹo cũ mới đan xen, nằm ngang dọc trên cổ tay gầy gò. Có những vết đã mờ đi thành màu trắng đục, có những vết vẫn còn ửng hồng đau đớn. Linh không khóc. Cô chưa bao giờ khóc vì đau thể xác. Với cô, sự đau đớn này là thứ duy nhất chân thật, thứ duy nhất giúp cô cảm thấy mình vẫn còn tồn tại giữa những kỳ vọng viển vông của mẹ. Cô đưa móng tay bấm mạnh vào một vết sẹo cũ, cố tìm kiếm một cảm giác nhói lên để át đi sự tê liệt trong tâm hồn.
“Đừng làm thế, đau đấy.”
Một giọng nói trầm đục, khàn khàn vang lên đột ngột khiến Linh giật nảy mình. Cô vội vã kéo tay áo xuống, tim đập loạn xạ như một kẻ trộm bị bắt quả tang. Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía góc tối đối diện.
Từ sau đống bàn ghế cũ nát, một dáng người cao gầy đang ngồi dựa lưng vào tường. Cậu ta mặc bộ đồng phục xộc xệch, mái tóc rối bù che khuất một nửa khuôn mặt, và trên tay là một cuốn sổ phác thảo rách nát. Đó là Khôi – kẻ mà mọi người vẫn gọi là “thằng lập dị lớp 12D”. Cậu ta vốn dĩ là một sự tồn tại mờ nhạt đến mức đôi khi người ta quên mất cậu có đi học hay không.
Ánh mắt Khôi nhìn Linh không có sự phán xét, cũng không có vẻ ngạc nhiên hay thương hại. Nó chỉ bình lặng như mặt hồ không gió, nhưng lại khiến Linh cảm thấy mình như bị lột trần.
“Cậu... cậu ở đây từ lúc nào?” Linh lắp bắp, giọng nói mất đi sự tự tin thường ngày.
“Từ lúc cậu bắt đầu tháo kẹp tóc,” Khôi thản nhiên đáp, mắt lại cúi xuống cuốn sổ, tay đưa một đường chì dứt khoát lên mặt giấy. “Tôi thường ngủ ở đây. Yên tĩnh hơn dưới kia.”
Linh cảm thấy một sự nhục nhã dâng trào. Bí mật đen tối nhất, xấu xí nhất của một “Thiên nga” lại bị một kẻ như Khôi nhìn thấy. Cô đứng phắt dậy, định bỏ chạy, nhưng đôi chân cô như bị đóng băng tại chỗ khi nghe thấy tiếng cậu ta lầm bầm:
“Cái mặt nạ đó... nặng lắm đúng không?”
Linh sững người. Gió trên sân thượng vẫn thổi mạnh, làm bay những trang giấy trong cuốn sổ của Khôi. Trong một khoảnh khắc, cô nhìn thấy trên mặt giấy không phải là hình vẽ hoa lá hay phong cảnh, mà là những mảng đen đặc quánh, những hình thù méo mó đầy u uất.
Hóa ra, trong bóng tối của ngôi trường này, không chỉ có mình cô đang cố gắng bám víu lấy những mảnh vỡ của chính mình.
Linh không bỏ chạy nữa. Cô từ từ ngồi xuống, tựa lưng vào bức tường xi măng lạnh ngắt, cách Khôi một khoảng vừa đủ. Không ai nói với ai lời nào. Chỉ có tiếng gió, tiếng bút chì lướt trên giấy nhám và nhịp tim dần bình lặng lại của hai tâm hồn đang rỉ máu.
Chiều hôm đó, mặt trời lặn sau những tòa nhà cao tầng, để lại một khoảng trời màu tím sẫm đẹp đến đau lòng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Linh không cảm thấy cần phải diễn tròn vai Thiên nga nữa. Ít nhất là ở đây, ngay lúc này, với một người lạ cũng đang mang trong mình những vết thương không tên.