Sự im lặng trên sân thượng dãy nhà C không giống với sự im lặng đáng sợ trong căn phòng học của Linh ở nhà. Ở nhà, im lặng là một áp lực vô hình, là sự chờ đợi một câu hỏi về bài vở hoặc một lời phê bình về điểm số. Nhưng ở đây, giữa những mảng tường tróc lở và bụi bặm, sự im lặng của Khôi lại mang đến một cảm giác kỳ lạ—giống như một lớp màng bảo vệ, ngăn cách họ khỏi thế giới đầy rẫy những quy tắc ngoài kia.
Linh liếc nhìn sang phía Khôi. Cậu bạn vẫn mải miết với những nét vẽ chì, mái tóc dài che khuất cả đôi mắt. Cô tự hỏi tại sao một người như Khôi lại chọn cách biến mình thành kẻ vô hình. Ở trường, cái tên Khôi chỉ xuất hiện trong những lời xì xầm về một nam sinh "cá biệt" từng gây gổ ở trường cũ, một kẻ lầm lì không bao giờ tham gia bất cứ hoạt động tập thể nào. Người ta sợ cậu, hoặc đơn giản là khinh miệt cậu vì cậu không "sáng sủa" như những tiêu chuẩn thông thường.
“Cậu không định đi báo với giáo viên sao?” Linh lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Giọng cô run rẩy, bàn tay vô thức siết chặt ống tay áo sơ mi.
Khôi dừng bút. Cậu ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt thâm quầng như thiếu ngủ kinh niên. Cậu nhìn cô, rồi nhìn xuống những vết sẹo mà cô đang cố che giấu.
“Báo cáo cái gì?” Khôi hỏi ngược lại, giọng thản nhiên đến mức đáng ghét. “Báo rằng niềm tự hào của trường mình thực ra là một con búp bê sứ đang nứt toác à? Tôi không rảnh.”
Câu nói của Khôi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Linh. Nó tàn nhẫn, nhưng lại thật đến mức khiến cô thấy nhói lòng. Cô cười khổ, ánh mắt vô định nhìn về phía chân trời đang dần tắt nắng.
“Ít ra thì búp bê sứ vẫn còn đẹp. Còn tôi... tôi cũng chẳng biết mình là cái gì nữa.”
Khôi không đáp lời ngay. Cậu đóng cuốn sổ lại với một tiếng "cạch" khô khốc, đứng dậy và phủi bụi trên quần.
“Cậu là một kẻ đang cố sống sót. Giống tôi thôi.”
Cậu bước đi, đôi giày bốt cũ kỹ nện xuống nền xi măng tạo ra những âm thanh vang vọng. Khi đi ngang qua Linh, Khôi dừng lại một nhịp, lấy từ trong túi áo khoác ra một hộp thiếc nhỏ đã rỉ sét, đặt xuống bên cạnh cô.
“Sát trùng đi. Đừng để nó nhiễm trùng, mẹ cậu mà thấy thì cái mặt nạ của cậu sẽ vỡ tan đấy.”
Nói rồi, Khôi bước xuống cầu thang, bỏ lại Linh cùng mùi bạc hà nhàn nhạt và chiếc hộp thiếc cũ. Linh mở hộp ra, bên trong là vài miếng băng cá nhân và một chai cồn nhỏ. Cô thẫn thờ nhìn theo bóng lưng gầy của cậu biến mất sau khúc quanh cầu thang. Lần đầu tiên trong đời, có một người nhìn thấy sự yếu đuối của cô mà không buông lời giáo huấn hay tỏ ra kinh hãi.
Tối hôm đó, Linh về nhà khi đồng hồ đã điểm bảy giờ. Căn biệt thự trắng lệ giữa lòng thành phố sáng trưng ánh đèn, nhưng hơi lạnh từ máy điều hòa trung tâm khiến cô rùng mình.
“Linh, sao hôm nay con về muộn thế?” Giọng mẹ cô vang lên từ phòng khách, sắc lẹm và đầy quyền uy.
Bà nhấp một ngụm trà, đôi mắt sắc sảo soi xét con gái từ đầu đến chân. Linh nhanh chóng điều chỉnh cơ mặt, nặn ra nụ cười chuẩn mực đã thành bản năng.
“Con ở lại thư viện tra thêm tài liệu cho bài luận tiếng Anh ạ. Con xin lỗi vì không báo trước cho mẹ.”
Bà gật đầu, vẻ hài lòng hiện rõ. “Tốt. Phải biết tận dụng thời gian. Vào ăn cơm nhanh đi, gia sư đang đợi con ở phòng học đấy. Hôm nay thầy sẽ dạy trước chương trình lớp 12 nâng cao. Con không được phép tụt lại phía sau, hiểu chứ?”
“Vâng, con hiểu ạ.”
Bữa tối trôi qua trong tiếng lách cách của dao nĩa. Mẹ cô bắt đầu liệt kê những thành tích của con nhà đồng nghiệp, những suất học bổng toàn phần ở Mỹ mà Linh bắt buộc phải đạt được. Mỗi lời nói của bà như một tảng đá đè nặng lên ngực Linh. Cô nhìn bát canh cá hồi bổ dưỡng trước mặt mà cảm thấy buồn nôn.
Sau khi kết thúc ca học thêm lúc mười một giờ đêm, Linh đóng cửa phòng lại, khóa chặt. Cô ngồi sụp xuống sàn nhà, dựa lưng vào cánh cửa gỗ dày cộp. Trong sự tĩnh lặng của bóng tối, cô lôi chai cồn và miếng băng cá nhân của Khôi ra. Cảm giác xót buốt khi cồn chạm vào vết thương khiến cô tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Ở một góc khác của thành phố, trong một căn phòng trọ chật hẹp và tối tăm, Khôi đang ngồi trước giá vẽ. Cậu không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn đường hắt qua cửa sổ vào phòng.
Đôi tay cậu đang run lên.
Khôi nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn những vết chai sần từ những cuộc ẩu đả ở ngôi trường cũ. Ký ức về những cú đấm, tiếng cười nhạo và sự thờ ơ của thầy cô giáo lại hiện về như một cuốn phim kinh dị. Cậu nhắm chặt mắt, cố xua đi hình ảnh mình bị dồn vào góc tường sân bóng, xung quanh là những gương mặt méo mó vì khoái lạc khi hành hạ người khác.
Cậu đã chọn cách trở nên lầm lì, chọn cách xù lông nhím để bảo vệ chính mình. Cậu tưởng rằng mình đã chai sạn, cho đến khi nhìn thấy Linh trên sân thượng.
Vẻ mặt của cô gái đó lúc vén tay áo lên... nó giống hệt cậu của ba năm trước. Một sự tuyệt vọng đến cùng cực nhưng không thể thét lên thành tiếng.
Khôi cầm lấy bút chì, bắt đầu vẽ. Nhưng lần này, thay vì những mảng đen đặc quánh, cậu vô thức phác họa lại dáng ngồi cô độc của Linh dưới ánh hoàng hôn. Một Thiên nga gãy cánh, đang cố dùng những sợi tơ mỏng manh để nối lại chính mình.
Cậu thở dài, vò nát tờ giấy rồi ném vào góc phòng.
“Chữa lành sao? Nực cười thật.”
Cả hai người, ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt, đều đang thao thức giữa đêm đen. Họ đều là những kẻ mang thương tích, đang cố tìm một lý do để tin rằng ngày mai mặt trời vẫn sẽ mọc, và họ vẫn sẽ còn đủ sức để đeo lên mình những lớp mặt nạ cần thiết.
Nhưng trong lòng Linh, có một thứ gì đó đã thay đổi. Chiếc hộp thiếc cũ kỹ của Khôi vẫn nằm dưới gối cô, như một minh chứng rằng trên đời này, vẫn có người chấp nhận nhìn thấy những vết sẹo của cô mà không quay lưng đi.