MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Vẽ Tự DoChương 3

Kẻ Vẽ Tự Do

Chương 3

1,332 từ · ~7 phút đọc

Tiết trả bài kiểm tra Toán một tiết luôn là nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với cả lớp 12A1. Bầu không khí trong phòng học đặc quánh sự căng thẳng, tiếng máy điều hòa chạy rì rì dường như cũng trở nên chói tai hơn thường lệ. Thầy giáo dạy Toán vốn nổi tiếng là người nghiêm khắc, mỗi bước chân của thầy trên bục giảng đều như gõ nhịp vào dây thần kinh của lũ học trò.

“Lớp chúng ta lần này làm bài khá tốt,” thầy cất giọng, nhưng ánh mắt lại không hề có vẻ gì là vui mừng. “Tuy nhiên, vẫn có những lỗi sai ngớ ngẩn không đáng có ở những câu phân loại.”

Linh ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, nhưng dưới gầm bàn, những ngón tay cô đang bấu chặt vào nhau đến trắng bệch. Cô đã làm bài rất kỹ, đã kiểm tra lại ba lần, nhưng cảm giác bất an vẫn cứ gặm nhấm tâm trí. Với Linh, điểm 10 là định mức tối thiểu, là "visa" để cô có một buổi tối yên ổn tại nhà.

“Trần Khánh Linh. 9,5 điểm. Sai ở bước cuối cùng của câu tích phân. Quá đáng tiếc.”

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. 9,5 điểm là con số mơ ước của bao nhiêu người, nhưng với Linh, con số đó chẳng khác nào một bản án. Cô bước lên nhận tờ giấy thi, nhìn vào con số màu đỏ chói chang ở góc trên cùng. Chỉ vì một lỗi tính toán sơ đẳng ở phút cuối, cô đã đánh rơi 0,5 điểm. Một khoảng cách nhỏ nhoi, nhưng trong thế giới của mẹ cô, nó là một vực thẳm của sự thất bại.

“Cậu giỏi thật đấy Linh, 9,5 luôn!” Cô bạn ngồi cạnh thì thầm với vẻ ngưỡng mộ chân thành.

Linh mỉm cười đáp lại, nhưng nụ cười ấy cứng đờ như được tạc từ đá. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy. Cô biết, lát nữa khi bức ảnh chụp tờ giấy thi này được gửi vào nhóm chat gia đình, cơn bão sẽ ập đến.

Giờ giải lao, Linh không xuống canteen. Cô trốn vào nhà vệ sinh, khóa chặt cửa buồng và nhìn trân trân vào gương. Trong gương là một cô gái xinh đẹp, tóc tai gọn gàng, nhưng đôi mắt lại trống rỗng đến đáng sợ.

Tiếng chuông điện thoại rung lên trong túi áo. Tin nhắn từ mẹ: “9,5? Mẹ đã thuê gia sư giỏi nhất, mua những bộ đề sát nhất, vậy mà con vẫn để sai những lỗi căn bản? Con có biết hôm nay con gái cô Lan vừa nhận tin đỗ học bổng toàn phần không? Đừng để mẹ phải thất vọng thêm nữa. Chiều nay về tự kiểm điểm lại, tối nay tăng cường thêm 2 tiếng học lý thuyết.”

Linh cảm thấy hơi thở của mình trở nên ngắn và gấp gáp. Lồng ngực cô thắt lại, cảm giác như có ai đó đang bóp nghẹt phổi mình. Cô vội vã vặn vòi nước, tạt nước lạnh lên mặt để tỉnh táo lại, nhưng những dòng tin nhắn ấy cứ như những lằn roi vô hình quất thẳng vào lòng tự trọng của cô.

Cô cần phải đi. Đi đâu cũng được, miễn là không phải ở trong căn phòng đầy hơi người này.

Linh vô thức bước về phía dãy nhà C. Sân thượng vắng lặng đón cô bằng cái nắng gắt của buổi trưa. Và ở đó, vẫn góc cũ, Khôi đang ngồi. Nhưng lần này, cậu không vẽ. Cậu đang nằm ngửa, gác tay lên trán, che khuất đôi mắt.

Linh ngồi xuống cách cậu một đoạn, hơi thở vẫn còn hổn hển. Cô lôi tờ giấy kiểm tra ra, vò nát nó thành một quả bóng nhỏ rồi ném mạnh vào góc tường.

“Điểm 9,5 cũng có thể giết người sao?” Giọng Khôi vang lên, vẫn cái chất giọng trầm đục và thản nhiên ấy. Cậu thậm chí chẳng buồn mở mắt.

“Cậu thì biết gì chứ?” Linh gắt lên, những dồn nén suốt từ sáng nay tuôn ra như thác đổ. “Với cậu, điểm số có lẽ chỉ là những con số vô nghĩa. Nhưng với tôi, nó là cái giá của sự yên bình. Một điểm 9,5 nghĩa là tôi không có quyền được ngủ trước 1 giờ sáng, nghĩa là tôi là một đứa vô dụng trong mắt mẹ mình!”

Khôi từ từ ngồi dậy, quay sang nhìn Linh. Lần này, cậu không mỉa mai. Ánh mắt cậu dừng lại ở tờ giấy thi bị vo tròn dưới đất, rồi lại nhìn vào đôi vai đang run rẩy của cô gái đối diện.

“Mẹ cậu... bà ấy có bao giờ ôm cậu khi cậu được 10 điểm không?”

Câu hỏi đột ngột của Khôi khiến Linh sững lại. Cô lục tìm trong ký ức của mình. Những chuyến đi chơi xa, những món quà đắt tiền, những lời tán dương trước mặt khách khứa... đều có. Nhưng một cái ôm đúng nghĩa, một lời nói kiểu “Con đã vất vả rồi, nghỉ ngơi đi” thì chưa bao giờ.

“Bà ấy bận hãnh diện về tôi rồi, không có thời gian để ôm đâu,” Linh đáp, giọng nghẹn lại.

Khôi khẽ thở dài. Cậu tiến lại gần, nhặt quả bóng giấy lên, từ từ phẳng phiu nó ra. Cậu lật mặt sau của tờ giấy thi — nơi vẫn còn trắng tinh — rồi rút từ trong túi quần ra một chiếc bút màu sáp đỏ.

Cậu vẽ một vòng tròn lớn, thật đậm xung quanh con số 9,5, rồi vẽ thêm hai cái tai thỏ dài ngoằng và một khuôn mặt cười xếch lên phía trên. Con số 9,5 khô khan bỗng chốc biến thành một con thỏ có khuôn mặt quái dị nhưng lại cực kỳ nực cười.

“Nhìn xem,” Khôi đưa tờ giấy lại cho Linh. “Bây giờ nó không còn là một bản án nữa. Nó là một con thỏ bị lỗi.”

Linh nhìn vào "tác phẩm" của Khôi. Sự tương phản giữa con số đỏ chót đầy áp lực và những nét vẽ nguệch ngoạc, nổi loạn của cậu khiến cô không nhịn được mà bật cười. Một tiếng cười ngắn, nhưng đó là tiếng cười thật lòng đầu tiên của cô trong suốt nhiều tuần qua.

“Cậu vẽ xấu thật đấy,” Linh lau nước mắt, giọng đã dịu đi.

“Xấu nhưng thật,” Khôi nhún vai, lại ngồi xuống cạnh cô. “Thế giới này thích những thứ giả tạo hoàn hảo. Tôi thì thích những thứ xấu xí nhưng có sự sống.”

Hai người ngồi đó, dưới bóng râm của bồn nước. Linh cảm thấy cái thắt nghẹn ở lồng ngực dần nới lỏng. Lần đầu tiên, cô nhận ra rằng mình không nhất thiết phải luôn là một Thiên nga không tì vết. Ở bên cạnh một người "vỡ vụn" như Khôi, cô được phép là một con thỏ bị lỗi.

“Khôi này,” Linh gọi khẽ khi nghe tiếng chuông vào học. “Tại sao cậu lại chuyển trường? Những lời đồn về cậu... có thật không?”

Cánh tay Khôi bỗng chốc cứng đờ. Cậu không trả lời ngay, ánh mắt lại trở về vẻ xa xăm và u uất.

“Cậu muốn nghe sự thật của tôi, hay sự thật của người ta?”

Linh nhìn vào đôi bàn tay đang run nhẹ của Khôi, cô nhớ lại chai cồn sát trùng hôm qua. Cô khẽ lắc đầu: “Tôi muốn nghe sự thật của cậu. Nhưng để lần sau cũng được. Khi nào cậu sẵn sàng.”

Khôi khẽ gật đầu, một cử động rất nhẹ. Cậu đứng dậy, để lại Linh với tờ giấy thi có hình con thỏ đỏ. Chiều hôm đó, dù vẫn phải đối mặt với cơn thịnh nộ thầm lặng của mẹ, Linh vẫn thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút. Bởi cô biết, trên sân thượng đầy bụi kia, có một người đang chờ để biến những nỗi đau của cô thành những hình vẽ nguệch ngoạc.