Sau sự cố "con thỏ bị lỗi" trên tờ giấy kiểm tra, sân thượng dãy nhà C chính thức trở thành một vùng lãnh thổ phi quân sự, nơi những luật lệ hà khắc của nhà trường và gia đình không thể bước chân tới. Linh bắt đầu hình thành một thói quen mới: cứ sau tiết học thứ tư, cô sẽ lén đi đường vòng, băng qua khu vườn nhãn rậm rạp để lên gặp Khôi.
Hôm nay trời oi nồng, không khí đặc quánh báo hiệu một cơn mưa rào sắp tới. Khi Linh đẩy cánh cửa sắt hoen gỉ ra, cô thấy Khôi đang loay hoay với một đống thanh gỗ mục và mấy tấm bạt rách.
“Cậu làm gì thế?” Linh đặt chiếc cặp sách đắt tiền xuống nền đất, không còn vẻ e dè như những ngày đầu.
“Gia cố lại,” Khôi đáp ngắn gọn, miệng vẫn ngậm một vài chiếc đinh nhỏ. Cậu dùng búa nện dứt khoát vào thanh gỗ. “Sắp mưa to rồi. Góc này của cậu bị dột, nếu không che lại thì lát nữa chẳng có chỗ mà ngồi đâu.”
Linh ngẩn người. Cậu ấy đang sửa lại "chỗ ngồi của cô". Cô tiến lại gần, cầm lấy một đầu tấm bạt giúp cậu căng ra. Hai người phối hợp nhịp nhàng trong sự yên lặng, chỉ có tiếng búa gõ lộc cộc và tiếng gió rít qua khe cửa.
Khi mọi thứ đã tạm ổn, một mái lều dã chiến nhỏ hẹp được dựng lên ngay sát bồn nước lớn. Khôi chui vào trước, vỗ vỗ vào tấm bìa carton trải dưới đất:
“Vào đi, sắp đổ mưa rồi.”
Chỉ vài phút sau, trời đất tối sầm lại. Những hạt mưa đầu tiên to bằng hạt đậu ném bộp bộp xuống tấm bạt nhựa, rồi nhanh chóng chuyển thành một màn mưa trắng xóa, gào thét. Đứng trên tầng thượng nhìn xuống, cả ngôi trường trông như một con tàu đang chìm dần trong sương mù.
Không gian trong chiếc lều nhỏ hẹp đến mức vai của Linh gần như chạm vào vai Khôi. Cô có thể ngửi thấy mùi gỗ mục, mùi mưa và cả mùi hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cậu. Lạ thay, cô không thấy ngột ngạt. Lần đầu tiên, cô thấy mình được bảo vệ bởi một thứ gì đó hữu hình hơn là những lời hứa hẹn về tương lai.
“Khôi này, cậu có bao giờ thấy hối hận vì đã phản kháng không?” Linh bỗng hỏi, giọng cô bị tiếng mưa át đi một nửa.
Khôi đang dựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước ngực. Cậu im lặng rất lâu, lâu đến mức Linh tưởng cậu đã ngủ quên. Rồi cậu chậm rãi lên tiếng:
“Hối hận vì bị đuổi học thì có, nhưng hối hận vì đã đánh trả bọn chúng thì không.” Cậu dừng lại một chút, đôi mắt nhìn vào màn mưa trắng xóa. “Cậu biết không, bạo lực không phải là điều tệ nhất. Điều tệ nhất là khi cậu bị đánh, tất cả mọi người—kể cả giáo viên—đều nhìn đi chỗ khác và bảo rằng: ‘Chắc nó phải làm gì thì người ta mới đánh nó’.”
Linh rùng mình. Cô nhìn vào bàn tay Khôi, nơi những khớp xương gồ lên cứng cáp. Cô hiểu cảm giác đó. Khi mẹ cô mắng nhiếc cô vì một lỗi nhỏ, những người xung quanh cũng chỉ tặc lưỡi: “Mẹ làm thế là vì tốt cho con thôi”. Sự cô độc khi không một ai đứng về phía mình, dù là vì lý do gì, cũng đều đau đớn như nhau.
“Tôi không biết đánh trả,” Linh cúi đầu, nhìn xuống đôi bàn tay trắng trẻo của mình. “Tôi chỉ biết tự làm đau chính mình thôi. Cảm giác như khi máu chảy ra, những gánh nặng trong đầu cũng theo đó mà thoát ra ngoài.”
Khôi quay sang nhìn cô. Cậu không nói “đừng làm thế” như những bác sĩ tâm lý hay giáo viên tư vấn thường nói. Cậu chỉ lặng lẽ mở cuốn sổ phác thảo của mình, xé ra một trang giấy trắng tinh và đưa cho cô một cây bút chì 6B.
“Từ giờ, mỗi khi thấy nghẹt thở, đừng dùng móng tay hay dao lam nữa. Dùng cái này đi. Cứ đâm, cứ rạch, cứ tô đen hết mặt giấy nếu cậu muốn. Giấy không biết đau, và nó sẽ giữ bí mật cho cậu.”
Linh cầm lấy cây bút. Cây bút chì gỗ mộc mạc, hơi ấm từ tay Khôi vẫn còn vương lại trên đó. Cô run rẩy đặt nét bút đầu tiên xuống. Cô không vẽ gì cả, cô chỉ di bút thật mạnh, tạo ra những đường nét hỗn độn, chồng chéo, đầy giận dữ. Cứ thế, cô tô cho đến khi mặt giấy rách toác ra, cho đến khi đầu bút chì gãy vụn.
Khôi vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn cô "trút giận" lên trang giấy.
Khi cơn mưa ngoài kia bắt đầu ngớt, Linh cũng đã thấm mệt. Cô nhìn đống vụn giấy và mẩu bút chì gãy dưới chân, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng một cách lạ kỳ. Cô không còn cảm thấy mình là một Thiên nga sắp gãy cánh, mà chỉ đơn giản là một cô gái nhỏ vừa trút bỏ được một gánh nặng quá tầm tay.
“Cảm ơn cậu, Khôi.”
“Chưa xong đâu,” Khôi đứng dậy, vươn vai một cái rõ dài. Cậu chỉ tay về phía chân trời sau cơn mưa, nơi một dải cầu vồng nhạt nhòa đang hiện lên giữa những đám mây xám. “Đó là quy tắc của sân thượng này: Khi bước ra khỏi cái lều này, cậu phải để lại tất cả rác rưởi ở đây. Dưới kia, cậu vẫn phải là Linh ‘học bá’, nhưng ở đây, cậu chỉ cần là người biết thở thôi.”
Linh mỉm cười, một nụ cười không cần tập luyện trước gương. Cô hiểu ý cậu. Họ không thể thay đổi thế giới ngoài kia ngay lập tức, nhưng họ đã cùng nhau tạo ra một "trạm sạc" để có đủ sức mà tiếp tục chịu đựng.
“Được, thỏa thuận thế nhé. Mỗi ngày một tiếng đồng hồ... để tập thở.”
Khôi gật đầu. Hai người cùng đứng dậy, thu dọn đống "rác tâm hồn" của Linh. Khi bước xuống cầu thang, Linh vô tình chạm nhẹ vào tay Khôi. Lần này, cậu không rụt lại.
Dưới sân trường, tiếng loa thông báo bắt đầu tiết học buổi chiều vang lên khô khốc. Nhưng với Linh, thế giới dường như đã bớt đi một phần đáng sợ. Cô vuốt lại nếp áo, kẹp lại mái tóc gọn gàng, sẵn sàng đeo lại chiếc mặt nạ Thiên nga. Nhưng cô biết, sâu trong túi cặp sách, có một mẩu bút chì gãy đang nằm đó—một lời nhắc nhở rằng cô không còn đơn độc trong cuộc chiến này.